Hoa Kỳ có phải là động lực chính trong tiến trình cải tổ nền dân chủ hiện nay tại Miến Điện? (
Thiên Hạ Sự)
Bởi Mường Giang
Miến Ðiện là một quốc gia trù phú, có nhiều tài nguyên thiên
nhiên và cũng là một trong những vựa lúa lớn nhất của thế giới tại Ðông
Nam Á với mức xuất cảng gạo (trước năm 1962) bằng Thái Lan và Việt Nam.
Dân tộc Miến Ðiện hiền lành vì hầu hết đều theo Phật Giáo. Miến Điện
nằm trong vịnh Bengal, phía tây bán đảo Ðông Dương, có chung biên giới
với Thái Lan, Lào, Trung Cộng và Ấn Ðộ; có nhiều sông ngòi, đồng ruộng,
quặng mõ và rừng núi, diện tích 261.789 sq.ml hay 678.034 km2, dân số
theo tài liệu của World Atlas năm 2003 là 38.541.000 người, thủ đô
Rangoon (2.458.712 người) và các thành phố lớn khác như Akyan, Bassein,
Inssein, Mandalay (532.895).. Người Miến gồm 4 sắc tộc chính: Miến, Mon,
Pyu và Shan nói các thổ ngữ Burmese, Karen, Shan, Kachin, Kayah và
English. Ðồng tiền chính là Kyat, hiện là một liên bang có 7 tiểu quốc
chính và các vùng tự trị như Chin, Kachin, Karan, Kayah, Mon, Rakhine và
Shan. Thực dân Anh xâm lăng và bắt đầu đô hộ miền Hạ Miến năm 1852
sau khi chiếm được các tỉnh ven biển và miền Nam Miến. Năm 1885 Anh
chiếm thêm miền Bắc Miến trong đó có cố đô Mandalay, xóa bỏ chế độ quân
chủ nước này. Cuối cùng Anh thống nhất Miến và đặt thành một tỉnh của Ấn
Ðộ, trực thuộc Công Ty Ðông Ấn.
Đọc toàn bài... Chuyến Tàu Ba Mươi Tết (
Hồ Đinh)
Bởi Hồ Đinh
Chiều hăm chín Tết năm 1978, Trại Cải Tạo Huy Khiêm của tỉnh Thuận Hải
rộn hẳn lên vì ngày mai cho tới mồng Hai Tết, đoàn tù khổ sai của Việt
Nam Cộng Hòa tạm nghĩ lao tác, được đổi khẩu phần Tết với đường, thịt
heo, cơm trắng không độn và một bao thuốc có cán. Nhưng quan trọng nhất
vẫn là cái danh sách phóng thích tù nhân vào mỗi dịp Tết về, sẽ được cán
bộ gọi trong buổi sinh hoạt hôm nay. Đúng 1 giờ trưa chiều Ba Mươi Tết năm đó, trại có mười người được nhận
giấy phóng thích về nguyên quán trình diện. Quỹ trại không có tiền cho
tù nhân mua giấy xe đò xe lửa, nên ai lo mạng nấy bằng cách lội bộ, từ
Huy Khiêm tới Ga Suối Kiết xa chừng 30 cây số.
Đọc toàn bài... Thêm Một Lần Xuân Qua (
Thiên Hạ Sự)
Bởi Mường Giang
Phan Thiết quê tôi, năm nào gần Tết thường không có mưa. Nhưng
nếu trời trở chứng trút nhẹ một vài cơn mưa rào thì đã thấy Xuân như
đang bắt đầu chúm chím trên từng giậu hoa, ngọn cỏ. Ðường phố bỗng dưng
được nước mưa lau chùi sạch sẽ và hữu tình nhất vẫn là nụ cười của người
Phan Thiết, không còn thấy héo hắt, muộn phiền. Những hàng Vông, gốc
Phượng, những chiếc lá Me non cũng phe phẩy, mừng rỡ. Tất cả như cùng
Xuân mở hội. Trong nhà rộn rịp, ngoài ngõ cũng lao xao, nhất là tại các
lò bánh tráng ở Phú Hài, Xóm Lụa, Tân An, Duồng, Phan Rí Thành và ngay
trong thị xã, hoạt động suốt ngày đêm vẫn không đủ để cung ứng cho mọi
người, vì nhà nào cũng đều cần để cúng và cuộn với măng kho thịt heo và
bánh tét trong ba ngày Xuân.
Đọc toàn bài... Tìm lại thời áo trắng (
Mường Giang)
Bởi Mường Giang
Tháng Bảy ở xứ biển Hạ Uy Di vẫn còn là mùa hè nắng gắt, khắp đường phố
hoa phương đang đỏ ối một màu son môi mời gọi, làm cho hồn người xa xứ
rộn lên những giấc mơ tuổi nhỏ, đã mang theo trong ký ức gần suốt cuộc
đời. Ðó là những ngày Phan Thiết buồn rầu vì chiến tranh lửa loạn, đã
khiến cho bọn học trò tuổi lớn phải rời bỏ mái trường yêu dấu, thầy cô,
bè bạn và một cuộc tình dang dỡ, để dấn thân vào con đường vô định. Chia ly nào mà không có nước mắt, nhất là lần đầu tiên trong đời phải
lìa bỏ chốn thân thương một thời tuổi mộng. Lai cảng buồn thêm, khi con
tảu hỏa lướt qua miền quê hương yêu dấu thuộc bốn quận miền Bắc Bình
Thuận. Những lũng đồi cát trắng bạt ngàn mọc đầy xương rồng gai góc
hoang dại. Xa xa là những triền sim tím héo đưới nắng gắt và ngọn gió
tây tháng bảy, đã nói lên chính thân phận của một miền đất mà trước kia
ai cũng nói là biển bạc rừng vàng.
Đọc toàn bài... Quang Trung Ðại Phá Quân Xiêm Tại Ðịnh Tường Vào Những Ngày Sắp Tết 1785 (
Thiên Hạ Sự)
Bởi Mường GIang
Trên bán đảo Ðông Dương, Ðại Việt và Xiêm La là hai con cọp lúc nào cũng
muốn tranh giành ảnh hưởng chính trị với hai nước yếu nằm giữa là Chân
Lạp và Ai Lao, nên trong quá khứ đã có nhiều đụng chạm giữa hai nước và
lần nào người Xiêm cũng bị thảm bại trước sự dũng mãnh phi thường của
nước Việt. Nhưng người Xiêm đã thật sự sợ dân Việt hơn cọp, sau khi bị
vua Quang Trung (Nguyễn Huệ) tiêu diệt hơn 2 vạn quân, đồng thời đốt rụi
300 tháp thuyền tại Vàm Rạch Gầm-Xoài Mút, tỉnh Ðịnh Tường, vào những
ngày sắp Tết năm 1785. Từ đó tới nay, Xiêm La (Thái Lan) thâm thù người
Việt đến tận xương tủy, nên hằng tìm đủ mọi cách để trả thù. Thảm kịch
của đồng bào tị nạn Nam Viêt Nam trên biển Ðông do hải tặc Thái Lan gây
ra, được chính quyền nước này làm ngơ hay chỉ ngó tới một cách lơ là
chiếu lệ, đã nói lên rõ ràng sự trả thù của nước này đối với Việt Nam,
Đọc toàn bài... CUỐI NĂM NHÌN LẠI (
Thiên Hạ Sự)
Bởi Muơng Giang
Ngày 5-6-1948, Cao Ủy Liên Bang Ðông Dương là Emile Bollaert qua Thỏa
Ước Hạ Long đã thừa nhận Quốc Gia VN dưới sự lãnh đạo của Quốc Trưởng
Bảo Ðại là một nước Ðộc Lập trong Liên Hiệp Pháp. Ngày 8-3-1949, Quốc
Trưởng Bảo Ðại lại ký với Tổng Thống Pháp Vincent Auriol Thỏa Ước Elysée
tại Paris. Theo đó, Pháp công nhận VN là một Quốc Gia thống nhất gồm 3
miền “Bắc, Trung và Nam Phần“. Chính vì vậy nên Trung Cộng và Liên Xô
trước sau vào tháng 1-1950, đã vội vã công nhận chính phủ “VN Dân Chủ
Cộng Hòa“ do Hồ Chí Minh lãnh đạo. Kể từ đó, Việt Nam đã có hai chính
phủ đối lập: Một của người Việt Quốc Gia và một của Ðệ Tam Cộng Sản Quốc
Tế. Năm 1950, Hồ sang Liên Xô cầu viện đồng thời nhận chỉ thị của
Staline đem về nước thi hành, trong đó có việc “công khai hóa hoạt động
của đảng Cộng Sản“ và đẩy mạnh công tác “cải cách ruộng đất” theo đường
hướng của Sô Viết. Công tác này được Hồ cho thi hành qua năm đợt, bắt
đầu năm 1949 tới 1956 mới tạm kết thúc vì nhu cầu cần máu xương của cán
binh “sinh Bắc tử Nam“ qua cuộc chiến xâm lăng VNCH.
Đọc toàn bài... Chiến Cuộc Tết Mậu Thân Năm 1968 Tại Phan Thiết (
Thiên Hạ Sự)
Bởi Huỳnh Văn Quý
Nhằm bổ sung thêm cho các bài viết qua nhiều tác giả nói về Tết Mậu Thân
năm 1968 tại thị xã Phan Thiết. Qua bài viết này, tôi xin mạn phép ghi
lại đôi nét chính mà đơn vị tôi đã trực tiếp tham dự, trong hai đợt Tổng
Công Kích do Cộng Sản phát động trên toàn miền Nam nói chung và Phan
Thiết Bình Thuận nói riêng. Vào thời điểm CS Tổng Công Kích đột I, tôi đang là xữ lý thường vụ
của Đại Đội 2/954/Địa Phương Quân, có nhiệm vụ phòng thủ và bảo vệ trung
đội Pháo Binh tại Đồn Trinh Tường. Trong đợt Tổng Công Kích lần II, Tôi
chính thức là đại đội trưởng ĐĐ 2/954/Địa Phương Quân, với nhiệm vụ bảo
vệ vòng đai ngoài cho Tòa Hành Chánh Tỉnh Bình Thuận và Trung Tâm Yểm
Trợ Tiếp Vận Bình Thuận.
Đọc toàn bài...