Increase Font Size Decrease Font Size Reset Font Size

T. T. Lê Minh Đảo
Bài Mới Nhất
Đại Hội Ân Tình 7 (Trang Chính)
Bởi Ban Tổ Chức Đại Hội Ân Tình
Thư mời dự Đại Hội Ân Tình VI (Thông Báo)
Bởi Ban Tổ Chức Đại Hội Ân Tình
Bài Viết
Đại Hội Ân Tình 7
Bởi Ban Tổ Chức Đại Hội Ân Tình

THÁNG TƯ ĐEN QUỐC HẬN - Không Quên Thân Phận Người Thương Phế Binh VNCH
Bởi Mường Giang
Trưa 30-4-1975 Sài Gòn thất thủ, miền Nam Việt Nam từ bên này cầu Hiền Lương trên sông Bến Hải, chạy ngang vĩ tuyến 17 tới mũi Cà Mâu, đã chính thức thuộc về lãnh thổ Xã Hội Chủ Nghĩa đệ tam quốc tế Cộng Sản, có tổng đài ở tận Nga Sô. Viết. Cũng từ giờ phút đó, khi mà chiếc mặt nạ hòa bình của người Cộng Sản đã cởi để lộ những khuôn mặt thật của các thây ma vô hồn, lạnh băng và hung hiểm, thì cũng là lúc, đồng bào mới sực tỉnh và thương tiếc người lính VNCH. Nhưng than ôi tất cả đã muộn rồi, họ đã ngã gục không phải tại chiến trường vì đạn pháo của VC, mà ngay trên hè phố Huế, Đà Nẳng, Phan Thiết, Sài Gòn... bởi chính những viên đạn ích kỷ, hám danh, những miệng lưỡi ngòi bút, của chính phe mình. Ai chẳng một lần về với đất? Khác chăng là sớm hay muộn, vinh với nhục và sống chết sao cho ý nghĩa của một kiếp người. Chỉ tội nhất là những người lính chưa chết nhưng coi như đã chết vì thương tật chiến trận và những vết thương lòng.

LÁ THƯ TÌNH CỦA NGƯỜI LÍNH VNCH VIẾT TỪ CHIẾN TRƯỜNG Trước Tháng 5-1975
Bởi Mường Giang
Cuộc chiến VN kéo dài gần ba mươi năm (1945-1975) nay xem như đã kết thúc nhưng đâu đó dường như vẫn còn những tiếng rên nghẹn ấm ức của những người lính già miền Nam thua trận đã may mắn được sống sót sau một cuộc đổi đời. Tất cả như một màn kịch có nhân vật, thời gian và địa điểm, được đạo diễn cho mở màn và kết thúc sân khấu một cách tài tình. Có điều màn kịch được các diễn viên hay nói đúng hơn đó là những người lính trận mà hầu hết đang ở cái tuổi ‘xuân thì đầy mộng mơ hoa bướm‘ ghi lại qua những Tình Khúc được viết từ mặt trận đang còn nghi ngút khói, bên xác của bạn lẫn thù, đã làm cho những người xem sửng sốt tới rơi lệ vì không mấy ai tin là sự thật.

‘băng đạn cuối chìm rơi khi qua sông
người lính mệt nhoài nằm ngủ
đầu dựa góc đa
hàng bình vôi trắng răng cười cợt
thép súng khô dầu bụi nước hoen
có phải hòa bình vừa nở một bông hoa
nở giữa tình yêu và tiếng hát .. ’ ’ ’
(Thơ Tình Của Người Lính - Thi Vũ tháng 1/1973)

lại làm thơ nhớ bạn
Bởi Mường Giang
nhờ nước chở lòng xuôi tám hướng
xin mời bằng hữu cõi miên man
những chàng khố rách đời Phan Thiết
có thủa chia nhau điếu thuốc tàn

những bạn một thời chinh chiến cũ
nhớ hoài nơi chốn bước quân qua
núi đồi, bờ rạ, sông cùng suối
vọng gát đêm trăng khóc nhớ nhà

những bạn chung tù đêm tịch mịch
chia nghe tiếng quát bóng đèn chai
sớt lon cháo cám heo từ bếp
thèm chút hơi men giữa bến đời

Ngày 30-4-1975 Tại Dinh Độc Lập (Sài Gòn), Tổng Thống Dương Văn Minh Bị Bắt Hay Đầu Hàng Việt Cộng
Bởi Mường Giang
Từ năm 1967 về sau, chiến tranh càng lúc thêm ác liệt lan rộng tới tận miền Bắc. Theo Võ Nguyên Giáp viết trong ‘Tổng Hành Dinh Trong Mùa Xuân Toàn Thắng‘, thì ngay từ tháng 4-1973 sau khi cùng Mỹ “ký kết hiệp ước ngưng bắn tại Paris ngày 27/1/1973“ Hà Nội đã lập một tổ đặc biệt gồm Lê Trọng Tấn, Vũ Lăng, Võ Quang Hồ và Lê Hữu Ðức “nghiên cứu kế hoạch tổng tấn công cưởng chiềm VNCH“. Bản dự thảo đầu tiên ra đời ngày 5-6-1973 và sau đó qua bảy lần xét duyệt, cuối cùng vào ngày 30-9-1974  mới được Bộ Chính Trị nghị quyết ‘Nếu thời cơ đến vào đầu hoặc cuối năm 1975, thì lập tức tổng tấn công miền Nam‘. Ngày 18-12-1974 tới 8-1-1975, Hội Nghị Bộ Chính Trị mở rộng, để quyết định lần cuối cùng kế hoạch trên. Sau khi chiếm được Thường Ðức (Quảng Nam) và Phước Long, mà không thấy phản ứng nào từ Mỹ, nên ngày 9-1-1975, Quân Ủy Trung Ương họp với quyết định mở chiến dịch 275, tấn chiếm Ban Mê Thuột do Văn Tiến Dũng , từ Bắc vào Nam chỉ huy trực tiếp trận địa.

Ba Mươi Bảy Năm Trước: Ngày 30-4-1975 - Chính Nguyễn Văn Hảo Đã Giao 16 Tấn Vàng Của Việt Nam Cộng Hòa Cho Việt Cộng
Bởi Mường Giang
Ngày nay nhũng câu chuyện bí mật của lịch sử  hầu như đã được khai quật gần hết, nên tất cả những uẩn khúc của nhân loại đã được phơi bày ra ánh sáng và ai cũng được đọc, biết hay nghe người khác kể. Ngoài ra còn có cả bia đá và bia miệng cũng là một phần của lịch sử, xưa nay không hề biết thiên vị ai, dù đó là vua chúa, sử gia hay kẻ hèn nghèo trong xã hội. Cho nên dù có “cực chẳng đã hay gì gì đó“ thì tới lúc cần thiết, những tên phản quốc, việt gian..có nằm trong hòm kính như Hồ tặc, thiên hạ vẫn lôi ra phanh thây như người Nga đã làm đối với Lê Nin, Stalin.. sau cuộc đổi đời tại Đông Âu vào năm 1990. Vì lịch sử không bao giờ tự bẻ cong ngòi bút và chạy theo đuôi phường mạnh để phê phán hàm hồ, bởi vậy mới có những câu chuyện sử về Trần Thiểm Bình, Lê Chiêu Thống Hồ Chí Minh cùng với bè nhóm trên dưới của đảng Cộng Sản Đệ Tam Quốc Tế

Tháng Tư Ra Biển Đông Ngồi Khóc! Quốc Hận Trời Ơi! Đến Bao Giờ!
Bởi Mường Giang
Sau khi VNCH bị sụp đổ, chẳng những tất cả “Quân, Công, Cán, Cảnh“ của miền Nam bị trả thù, Cộng Sản Hà Nội còn tận tuyệt hủy diệt các tầng lớp tư sản qua tội danh gán ghép, chụp mũ, bịa đặt cho mọi người là bóc lột, tư sản mại bản, nguy dân.. Tại Ðại Hội Đảng lần thứ IV vào tháng 5-1975, Lê Duẩn đã vênh váo tuyên bố rằng “Từ nay người Việt Nam sẽ đi trên thảm vàng, đồng thời đuổi kịp rồi qua mặt Nhật Bản trong vòng 15 năm tới“. Trên thực tế ai cũng biết trước tháng 4-1975, Bắc Việt chỉ có hai công trình vĩ đại nhất là Lăng Hồ Chí Minh tại Ba Ðình Hà Nội, và khách sạn quốc tế trên bờ Hồ Tây do Fidel Castro của Cu Ba xây tặng. Trong lúc đó tại VNCH, đâu đâu cũng có những cơ sở kỹ nghệ nặng và nhẹ, đều được trang bị máy móc mới và tối tân, nhất là các ngành dệt, điện, lắp ráp các loại hàng sản xuất tiêu thụ. Khi VC vào Sài Gòn trưa ngày 30-4-1975, đã tận tình vơ vét máy móc đem về Bắc, ra lệnh cho nhiều nhà máy ngưng hoạt động hay biến thành quốc doanh, hữu danh vô thực. Song song với kế hoạch trả thù và tận diệt các tầng lớp trên, VC còn bày thêm “quốc sách kinh tế mới vào cuối năm 1975“, để đuổi hết số gia đình có liên quan tới chế độ VNCH đang sống tại Sài Gòn và các tỉnh thành, đi lao động canh tác tại rừng sâu, núi cao, ma thiêng nước độc.

Ba Mươi Lăm Năm Sau Ngày Quốc Hận 30-4-1975
Bởi Mường Giang
Sau hơn ba mươi bảy năm VNCH bị sụp đổ tính từ ngày 30-4-1975, nhưng tới nay vẫn còn nhiều tác giả ngoại quốc khi viết về cuộc chiến trên,vẫn cứ dựa vào các tài liệu tuyên truyền của cọng sản, nên thường lý luận một chiều, đôi lúc thật hàm hồ bừa bãi. Chính những cuốn sách này, đã khiến cho ai khi đọc tới cũng đều có cái cảm tưởng là “ Những người lãnh đạo nước Mỹ lúc đó toàn ngu xuẩn hay điên rồ “, nên mới bị sa lầy và tháo chạy khỏi miền Nam, vào ngày 30-4-1975 một cách nhục nhã . Riêng đối với người Mỹ qua thói quen tự cao tự đại, sau khi tháo chạy khỏi chiến trường Đông Dương để bị mang tiếng bội tín với thế giới tự do, vì không giữ được lời hứa “bảo đảm quyền sống tự do của đồng bào Nam VN, Lào, Cambốt “. vẫn cứ phải loay hoay giữa “tự ái và lương tâm“ khi muốn giải đáp trước công luận, lý do tại sao “một cường quốc bách chiến bách thắng như Mỹ lúc đó và ngay cả ngày nay“, lại có thể bị thua trước một đối phương nhỏ bé, lạc hậu như Cộng Sản Bắc Việt? Cho dù đối phương có được Nga, Tàu viện trợ và chống lưng.

            Ngày nay nhờ những khai quật từ các văn khố khắp thế giới, nhất là sự sụp đổ của gần hết khối xã hội chủ nghĩa trong đó có Liên Xô và các nước Ðông Âu, nhưng quan trọng nhất vẫn là những bản tự khai của các chóp bu tại Bắc Bộ Phủ, cho ta nhận rõ phần nào giải đáp trên
Copyright © huongvebinhthuan.org
Website powered by VFCE CMS