Khóc Ban Thang Ba Chết Ban Mê Thuộc
Thơ Mường Giang
---------------------------
1 - KHÓC BẠN THÁNG BA
CHẾT BAN MÊ THUỘT
Tháng ba bạn ở Ban Mê Thuộc
gởi cánh thiệp hồng báo tin vui
hứa sẽ về quê làm đám cưới
với người yêu cũ, thủa đôi mươi
bạn viết rằng em giờ vẫn đẹp
như thời áo trắng mới quen nhau
môi son mắt biếc càng thêm nét
làm khách si tình lắm khổ đau
đời lính rũi may ai biết được
nên mừng cho bạn vẹn tơ vương
để đừng khổ lụy như ngày trước
cũng bớt cô đơn giữa dặm trường
tháng ba giặc chiếm Ban Mê Thuộc
nên bạn chẳng về trọn cuộc vui
vì đã banh thay nơi chiến tuyến
mộng thắm tàn theo xác thân rời
tháng năm nước mất về quê cũ
mới biết hung tin của bạn hiền
tang lễ đoạn trường thay tiệc cưới
đời đau như thế sao không điên?
ba bon năm qua nơi đất khách
hoài mơ có được một ngày nào
tìm được nấm mộ hoang của bạn
những chàng lính trận hận, hờn, đau
2 - LẠI LÀM THƠ NHỚ BẠN
Trời lạnh tháng ba ra ngóng biển
trút ly rượu đắng xuống giòng sông
rượu tan vào sóng không từ biệt
nhưng vị nồng phơi khắp đất trời
nhờ nước chỡ lòng xuôi tám hướng
xin mời bằng hữu cõi miên man
những chàng khố rách đời Phan Thiết
có thủa chia nhau điếu thuốc tàn
những bạn một thời chinh chiến cũ
nhớ hoài nơi chốn bước quân qua
núi đồi, bờ rạ, sông cùng suối
vọng gát đêm trăng khóc nhớ nhà
những bạn chung tù đêm tịch mịch
chia nghe tiếng quát bóng đèn chai
sớt lon cháo cám heo từ bếp
thèm chut1 hơi men giữa bến đời
những bạn đầu trần kinh tế mới
ruộng về trợt té xuống cầu ao
đỉa chê hết máu không thèm tới
vàng vọt thân trai mảnh chiến bào
Phan Thiết nay xưa tình cũng cạn
bạn nằm rừng núi khó thăm nhau
bạn gần xe ngựa chia giai cấp
bạn chết mồ xiêu biết chốn nào?
chơi vơi niềm nhớ vàng trên giấy
mưa lại bay bay nhuộm lối sầu
thơ viết tình phơi trên nét chữ
khác đầy kè đá gởi về đâu
cố nhân giờ chỉ là đêm mộng
vũ trụ nhân gian một lối về
ngồi tiếc thủa còn manh áo bạc
tình quê, tình bạn cõi đam mê
ra biển ngữa tay mời bạn tới
thênh thênh mắt sóng chỉ hồn mình
cứ buồn chẳng biết vì sao nữa
thiên hạ còn đây chốn nhục vinh
thơ viết ngẩn ngơ càng tủi hận
đất trời lặng ngắt bạn bè ơi
vầng trăng ai nở chia hai mảnh
nửa gói tình quê, nửa lịm đời
3 - XIN MỜI HỒN BẠN CHỐN QUÊ XA
thơ viết muôn trùng thương với nhớ
càng thêm chất ngất hận miên man
chiều chiều ngóng biển mơ ngàn lối
chớm lạnh tình quê khóc ngỡ ngàn
ta nay tận tuyệt sầu quan tái
thép bút ngồi khơi chuyện bể dâu
thoáng bóng bạn bè trong cốc rượu
vội mời nhưng có thấy ai đấu
làm sao quên được mùa tang tóc
bạn ở Kontum chết rục thây
bạn vượt sông Ba chìm đáy nước
bạn Phan Thiết cũng thịt xương bày
thương quá ngày nào tình chiến hữu
chiều quê quán gió tạm dừng quân
lang thang đời lính giường là đất
nhà vẫn trên yên gió ngựa dồn
tháng tư còn gọi nhau hò hẹn
sẽ cụng ly mừng bạn thăng quan
tiền lính dăm thằng chung cũng đủ
để mua thịt rượu phá cơn bưồn
nhưng bạn không về như đã hứa
tan hàng gục chết giữa đao binh
ta còn, nay sống hèn hơn cỏ
trơ mắt hắt hiu nuốt bất bình
thơ viết thương hoài mây viễn khách
quê xưa mù mịt gió ngan khoi
đôi bờ nước mãi vô tình cuốn
khiến kẻ hoài mơ luống rã rời
gởi chút tơ lòng trong chén rượu
xin mời hồn bạn chốn quê xa
về đây thơ nhạc như ngày cũ
để kẻ cô đơn bớt nhớ nhà
hận viết ngàn trang không thấy đủ
tình theo sương khói nhạt nhòa rơi
bạn chờ ba chục năm mòn mõi
vẫn biệt mù khơi cuối nẻo đời
4 - GIỜ ĐÂY SÔNG NÚI VẪN ĐAU THƯƠNG
tháng tư năm đó ta còn nhớ
Phan Thiết chìm trong lửa bạo tàn
mười chín giặc về gieo khổ hận
đạn tăng nghiền nát vạn con tim
tháng tư hè tới ve rền hát
hoa vẫn vô tư nhuộm đất trời
xác phượng nằm bên thây lính trận
máu đào hòa lẫn cánh hoa tươi
tháng tư bỏ mẹ ta ra biển
mười tám ngày nao chẳng xóa mờ
trên khắp nẻo đường quê lửa đạn
tay người biền mẫu vẫy con thơ
tháng tư mất nước sầu ly xứ
ta viết thơ say giữa cuộc say
với bạn với tình pha máu lệ
với đời thương hận úa sông mây
tháng tư biển lộng màu xanh gió
tiếng nhạn làm ta khóc nhớ nhà
mùi muối thấ, vào da chát mặn
khiến càng héo hắt bước quê xa
tháng tư trong quán bên đường vắng
chờ bạn mình ta uống rượu suông
soi mặt vào ly thêm thấy lạ
sau ba mươi năm hận miên trường
tháng tư sắp tới buồn hơn trước
bạn bỏ ta đi tận cuối trời
đứa chết nghèo buồn nơi xóm biển
thằng phơi xác lạnh với đơn côi
tháng tư mất nước sao quên được
đồng đội năm nao xác ngập đường
nơi bến, trên tàu, trong xóm nhỏ
những ngày tù ngục sống thê lương
ba chục năm sầu trăng cổ mộ
mình hẹn nhau trong cõi tuyệt mù
quê cũ em lên cầu ngóng gió
bên này ta đợi chắc thiên thu
tháng ba giặc chiếm Ban Mê Thuộc
Phan Thiết tháng tư xác ngập đường
cả nước tháng năm thành địa ngục
giờ đây sông núi vận đau thương
5 - LẠI ĐÂY MÌNH CẠN LY TƯƠNG NGỘ
Bọn mình ngàn đứa chung trường lớp
Trăm đứa ra đi chẳng trở về
trăm đứa sống buồn trê đất mẹ
trăm thằng lưu lạc bước lê thê
bọn mình hiu hắt trên nền lửa
tuổi trẻ làm mât dạt khắp trời
làm cỏ chết khô trong nắng hạ
làm cây già rũ kiếp ra khơi
bọn mình đã mất thời hoa bướm
giữa máu xương cai ngất đoạn trường
thù hận làm quê hương mở rộng
những hàng mộ chí khóc trăng sương
bọn mình nay chẳng còn bao đứa
thờ thẩn dẫn nhau trở lại trường
cũng lớp học xưa ta đã gặp
cũng sân cỏ úa bước chân thương
hãy ngủ yên đi bạn bè cũ
dưới dăm mảnh đá núi làm mồ
đường trai hùng Việt là thế đó
không chết tuổi xanh cũng xác xơ
hãy cứ làm chim buồn đứng hót
bên giòng thác vọng khúc bi ca
mưa rừng đâm lũng trôi hài cốt
thảm quá trời ơi phận lính mà
hãy ngạo nghễ như người tráng sĩ
chân mang xiềng xích vẫn cuồng ngông
vẫn cười với giặc thù muôn mặt
làm rạng uy danh giống Lạc Hồng
bọn mình ngàn đứa thời Phan Thiết
trăm đứa banh thay tự kiếp nào
còn lại mấy thằng đầu đã bạc
đứng nhìn rồi lặng lẽ xa nhau
xưa buổi loạn ly tình đứt đoạn
nay đời dâu bể vẫn chia ngăn
lại đây mình cạn ly tương ngộ
rồi gục bên hiên rũ nợ nần.
6 - SÔNG NÚI Ở ĐÂU MÀ ĐÒI TRẢ
Sông núi ở đâu mà đòi trả
bọn người đã phá nát lâu rồi
nay còn một mảnh dư đồ rách
xương máu ngập trời biển lệ trôi
viết nhớ càng thương người lính trận
hồn ma cô tịch sống không nhà
ngàn phương đất lạ, đâu là nước?
cứ đứng gọi thầm bờ bến xa
hai mươi bỏ học ta làm lính
quanh quẩn sơn khê, lạc bước đời
chim hót thảm buồn, tình cũng cạn
mưa rừng mấy độ, ứa trăng soi
cứ đốt thời gian bằng đạn pháo
hay men rượu bốc lệ cay xè
những đêm đụng trận trời long đất
gỏ súng làm thơ, lặng lẽ nghe
hận nhục theo ta làm đứt ruột
khiến sầu khổ độ khóc như mưa
nhớ ngày rã ngủ sơn hà nát
nức nở trời ơi, bị phản lừa
sông núi ở đâu đòi trả lại?
bọn ngươi đã dâng bán lâu rồi
phố phường biểu ngữ, gào nhau giết
đối lập hăng say đếm xác người
ai biết khăn xô quanh huyệt lạnh
cội già khóc hận lá xanh rơi
trẻ thơ mới gọi cha thì đã
bỏ học kiếm ăn khắp xó đời
ai biết núi sông giờ nát rách
giặc Hồ đem xẻ thịt phơi thây
bán từng thước đất vùng biên giới
hải đảo, biển khơi, thét hận cay
xin hãy quỳ đây mà sám hối
một thời lầm lạc hại quê hương
nay đâu lãnh tụ, đâu khoa bảng
chỉ có lính dân chịu đoạn trường
7 - THÁNG TƯ LẠI VỀ
Mỗi năm cứ đến ngày thương hận
ta lại bâng khuâng chuyện trở về
ngoài biển vật vờ đôi cánh nhạn
trong tim lầm lũi bước đam mê
ba mươi bốn năm đời lưu xứ
đập vỡ gương soi vẫn hắt hiu
tầm tả vực hồn mưa cổ độ
tay ôm ảo ảnh bóng mây chiều
đã biết ngày về đâu có hẹn
nhưng sao thương quá cảnh quê nhà
hè này Phan Thiết phượng còn thắm
trong hóc vông già, ve vẫn ca?
biển lưới cá đầy như buổi trước
tiếng hò giả gạo có còn không?
nhớ ôi là nhớ ngôi trường nhỏ
lưu bút ngày xanh, tuổi chớm hồng
còn nữa mộ phần đồng đội cũ
tháng tư chết thảm giữa binh đao
chắc nay cũng đã tan thành bụi
trước nổi tang dâu huyết lệ trào
mẹ đợi con về mòn mõi gục
vợ chờ cũng hóa đá thiên thu
bao lần hẹn hứa rồi quên hẹn
mấy chục năm qua vẫn tháng tư
HÃY BIẾN ĐAU THƯƠNG THÀNH QUỐC HẬN
Hãy biến đau thương thành Quốc Hận
đồng bào ơi chờ đợi lâu rồi
ba mươi bốn năm đời nô lệ
non nước điêu tàn, nát tả tơi
hãy đứng lên đi, nòi giống Việt
đừng làm tủi nhục cháu con Rồng
người đâu có phải là trâu ngựa
cúi mặt, gục đầu trước bất công
hãy bẻ cùm gong đang xiết họng
đập tan hù fọa lũ cường quyền
tự do đâu phải xin mà có
đừng vội nằm chở hỏi thế nhân
Hãy góp bàn tay xây đại nghĩa
thời trời vận nước, vẹn lòng dân
giặt Hồ triệu đứa đang đâm giết
dành miếng đỉnh chung giữa cỏi trần
hãy cứu sơn hà đang hấp hối
biên cương, biển đảo bán cho Tàu
thảm thương gái Việt đang tơi tả
đem bán muôn phương, tủi má đào
Hãy vút chia nhau vào đáy huyệt
hãy dành tất cả cho quê hương
hãy vì dân tộc đang rên xiết
sống kiếp cỏ cây giữa đoạn trường
hãy góp hồn tim thánh ánh lửa
hãy đem chữ nghĩa vót thành gươm
lửa thiêng sẽ đốt giặt thành bụi
gươm diệt tham quan, dẹp bạo tàn
hãy nhín chút tình quê viễn xứ
khóc người lính trận chết năm nao
bên đường nấm mộ hang vô chủ
ai khóc cho ai bớt khổ đau
Hãy xót phận trai đời bất hạnh
lết lê tàn phế kiếp bơ vơ
đại bàng nay đã thành chim sẻ
luôn cả trời cao cũng hững hờ
Hãy biến đau thương thành Quốc Hận
Triệu người xin hãy xiết tay nhau
thù nhà nợ nước nay là lúc
trả nợ non sông hởi đồng bào
Xom Cồn
Quốc hận 2009
MG