Increase Font Size Decrease Font Size Reset Font Size

Bài Mới Nhất
Buồn Tàn Thu (Trang Chính)
Bởi Mường Giang
Bài Viết
Vườn Thơ Bình Thuận
Bởi Nhiều tác giả

 

 VƯỜN THƠ BÌNH THUẬN

 

Với : Phan Bá Thụy Dương, Phan Bá Anh Thuần,

Lê Khắc Anh Hào, Bùi Nhật Huy, Thiếu Khanh,

Ngũ Lang, Trần Văn Sơn, Cát Biển, Nguyễn Minh Ðức,

Tiếp Sĩ Trường và Mường Giang

 

 

 

 

CÒN NHỚ HAY ÐÃ QUÊN

 MƯỜNG GIANG

 

Tháng Tư năm đó ta còn nhớ

Phan Thiết chìm trong lửa bạo tàn

Mười Chín giặc về gieo khổ hận

Ðạn tăng nghiền nát vạn con tim

 

Tháng Tư hè tới ve rền hát

Hoa vẫn vô tư nhuộm đất trời

Xác phượng nằm bên thây lính trận

Máu đào hòa lẫn cánh hoa tươi

 

Tháng tư bỏ mẹ ta ra biển

Mười Tám ngày nao chẳng xóa mờ

Trên khắp nẻo đường quê lửa đạn

Tay người hiền mẫu vẩy con thơ

 

Tháng Tư trong ‘ Quán Bên Ðường ‘ vắng

Chờ bạn mình ta uống rượu suông

Ðứa chết nghèo buồn nơi xóm biển

Thằng phơi xác lạnh với đơn côi

 

Tháng Tư mất nước ai quên được ?

Ðồng đội năm xưa xác ngập đường

Nơi bến, trên tàu, trong xóm nhỏ

Những ngày tù ngục sống thê lương

 

Tháng Ba giặc chiếm Ban Mê Thuột

Phan Thiết Tháng Tư xác ngập đường

Cả nước Tháng Năm thành địa ngục

Giờ đây sông núi vẫn đau thương

 

Xưa buổi loạn ly tình đứt đoạn

Nay đời dâu bể vẫn chia ngăn

Lại đây mình cạn ly tương ngộ

Rồi gục bên hiên rũ nợ nần

 

 

 

 

ĐỜI KHÔNG DUNG NGƯỜI HÀO KIỆT

Ngày rỗi nằm khoèo xem tiểu thuyết
Kiều Phong ngộ sát ả A Châu
Hỡi ơi đời chẳng dung hào kiệt
Càng lắm tài hoa chóng bạc đầu

Ta đâu muốn cao như ngọn núi
Suốt đời bịa đặt những tình nhân
Rừng sâu ngày tháng đi lầm lũi
Nhớ thương hờ cho đỡ mỏi chân

Lòng người hẹp như chữ o nhỏ mọn
Nên không dung nổi một chân tài
Em từ chối cùng ta mưu việc lớn
Đời chỉ dùng ta một chú cai

Làm đứa thất phu mang áo giấy
Hồ đồ nhập bọn với nhân gian
Em chả yêu ta Ta biết vậy
Tâm hồn hào kiệt vốn cô đơn

Ta vẫn sống nồng nàn và hào sảng
Mắt em không chứa hết bóng ta đâu
Dù thơ ta có chút gì lãng mạn
Không giúp em khuây khỏa một cơn sầu

Thời loạn
Người Làm Thơ trở thành tên tiểu tốt
Lời hay ho không đủ để đời tin
Em vẫn nghĩ ta điên rồ dại dột
Sống lạ lùng bên cạnh đời em

Buổi chiều hành quân về
uống la-ve trong quán
Súng vất dưới chân
Mũ sắt dưới bàn
Lắc cục đá trong ly
mỉm cười khinh mạn
Đời đang hắt hủi một thi nhân

Người chảng yêu ta
cũng không chống đối
Chỉ làm ngơ như cây cỏ vô tình
Ơi hỡi Kiều Phong
Ngươi đừng chết vội
Ngươi có A Châu
Ta chỉ một mình!

VỚI BẠN HỌC NGÀY XƯA CHƯA GẶP LẠI


“Ðàn chim xa trường Phan Bội Châu
Bay dài hơn bốn chục năm sau “
Dù khi lá rụng không về cội
Nhưng mỗi lòng riêng ắt nhớ nhau

Dẫu sống một trăm hai chục tuổi
Ðến nay cũng quá nửa đời rồi
Ới ơi bạn cũ ngoài sông núi
Mái tóc còn đen được mấy người?

Nay bạn dễ chừng mang kính lão
Ít nhiều đuôi mắt nhíu chân chim
Về chiều hẳn bớt lo cơm áo
Vẫn thức trong lòng tuổi thiếu niên?

Qua cuộc mưu sinh sừng lẫn móng
Mấy phần còn lại nét hồn nhiên?
Bao nhiêu mơ ước và hy vọng
Dưới đáy rương lòng hẳn mới nguyên?

Thành bại nên hư thôi chớ kể
Giếng đời đâu đã cạn ngây thơ
Dù nay con cái thành cha mẹ
Vẫn nhớ ngày vui thuở học trò

Họp mặt nhau từ năm Ðệ Thất
(Trường chưa có lớp gái trai chung)
Trò quê ra tỉnh còn chân đất
Ðồng phục chưa quen áo đóng thùng.

Nhà trọ ở lâu thành ở thiệt
Ðứa từ Phan Rí đứa Tuy Phong
Hàm Tân, Mũi Né về Phan Thiết
Hột muối trao tay cũng mặn lòng.

Gần nửa trăm năm từ đó nhé
Hết hè năm trước tiếp năm sau
Bỗng dưng ta lớn bao giờ nhỉ?
Rồi thoắt xa nhau đến bạc đầu!

Cuộc sống phân thành nhiều miếng nhỏ
Mỗi người nhận lấy phận riêng mình
Rồi theo vận nước đi trăm ngả
Còn nhớ trường xưa nhớ tuổi xanh?

Mong có một ngày ta gặp lại
Cầm tay nhau đứng ngó nhau cười
Trông lên mái tóc thời thơ dại
Ðã muối tiêu hay muối trắng rồi.

Và nhắc nhau từng trang ký ức
Dòng sông Mường Mán nước trong xanh
Ðường Trần Hưng Ðạo, đường Trưng Trắc
Nhà sách Vui Vui, sách Hiệp Thành.

Về lại trường thăm hàng cổ thụ
(Hàng cây ngày ấy chúng ta trồng)
Thấy ta trong đám đồng môn nhỏ
Kỷ niệm ngày xưa lại cháy lòng.

 

THIEÁU KHANH



      CHIỀU QUA SÔNG CÀ TY

 

Chiều nay ta qua sông

Nước nguồn về mênh mông

Bèo trôi lên mạn ngược

        Thuyền ai trôi giữa giòng.

 

Giòng nước bỗng chia đôi

Phù sa đắp bên bồi 

Bên bèo trôi nước đục

Bờ lở đứng chơi vơi.

 

Xóm chài thuyền nhấp nhô

Bến Văn Thánh cồn trơ

        Mấy cánh âu lạc lõng

Trên đám lau cuối bờ.

 

Khói mờ chân trời xa

Bên ngồi ngóng ngày qua

        Thuyền trôi ra biển rộng

        Chập chờn hình bóng xưa.

 

   Chiều nay lại qua sông.

  Bùn khô trơ giữa giòng

Con nước thôi xuôi ngược

Lòng bỗng chợt bâng khuâng.

 

Một buổi chiều cuối đông

Lần cuối ta qua sông

Bờ không thuyền chẳng thấy

Có còn ai chờ mong?

 

Bến bờ, sông nước, chiếc cầu quan

Bọt bèo, hoa đốm, giống như tuồng…

Bay trong hư ão ngoài sương khói

Đắp bồi, dâu biển cũng là không.

 

Bao nhánh sông đời chân bước đi                                     

Một nhánh sông xưa vẫn trở về

Chảy khắp sơn hà cùng đại địa

            Một giòng tâm lượng suốt sinh kỳ! 

 

BUØI NHAÄT HUY                                                            

 

TIẺN BẠN

 

 

Bạn ta trong tù mới gặp

Nam Hà địa ngục trần gian

Gạo mục, bo bo , sắn , bắp

Ðói lòng nước lã, muối rang

 

Bạn ta trong tù mới gặp

Nam Hà địa ngục trần gian

Vác đá, đào ao, đắp đập

Khổ sai, biệt xứ, chung thân

 

Bao năm chia sẻ ngọt bùi

Bao năm trăm nổi buồn vui

Giờ đây mỗi người một ngã

Biệt ly ai chẳng ngậm ngùi

 

Tiển bạn không rượu không trà

Tiển bạn không đờn không ca

Còn đây trái tim chân thật

Bá Nha- TừƯ Kỳ nào xa

 

Ra đi bạn vui lên nhé

Nhớ ta xin giữ vững lòng

Lời thề khắc ghi trên đá

Sá gì cách bể ngăn sông

 

Trại Tù Nam Hà (Bắc Việt)

Năm 1983

TRAN VAN SON

 

DỪNG QUÂN GẶP LẠI BẠN

 

Dù tao dân ruộng mày quý phái

Viên đạn xoáy vào cũng thịt xương

Làm lính chiến đóng trên đồi cát

Gió hú ngày đêm lâp cả đường

 

Trên đồi cát mình năm chờ sáng

Suốt đêm chẳng ngủ ôn chuyện xưa

Ðây thầy, đây bạn, sân trường cũ

Ðời mãi dao binh thật chóng già

 

Rồi một hôm buồn đời đi biệt

Kiếm bạn bè giữa đám chiến y

Cuộc chiến hoang tàn xa vạn nẽo

Dù nát thân cũng chẳng xá gì !

 

Ðâu màng chi cuộc đời vương đế

Ðạt công danh rồi để mất nhau

Chỉ mong gặp lại mình say khướt

Xị đế thôi, tình vẫn ngọt ngào

 

Bỗng một hôm tin mày tử trận

Bỏ tao đi giữa tuổi hoa niên

Thương mày tao khóc trong men đắng

Từ đấy đời tao vết tật nguyền

 

Nhớ mày những đêm cùng đi kích

Bàn chuyện tương lai về xum vầy

Nhưng ước vọng tan như ảo ảnh

Theo tiếngnổ rền tan nát thây !

 

Từ đó hình ảnh mày đeo nặng

Nhớ mày uống cạn cả men say

Mật khu đêm gió reo lồng lộng

Cát mãi chia phôi chẳng nhập bầy !

 

Quanh tao, đời vẫn vui tấp nập

Còn lại mình tao với quạnh hiu

Uống một mình, rót đầy chén bạn

Dường tiếng mày kêu giữa ráng chiều

 

Tao kẻ lưu vong đời xót lại

Nhìn thấy quanh tao chẳng mấy người

Buồn tình cạn chén nghêu ngao hát

Chẳng bớt sầu, đời bạc như vôi

 

Giọt lệ khô ran trong hốc mắt

Có phải đời là ‘ có với không ? ‘

Thôi nhé đã qua tời chinh chiến

Sổ nợ nhân gian vẫn chất chồng

 

NGỦ LANG

viết từ vùng đất OKCđể nhớ một người bạn ‘ tuổi xa người ‘

 

 

CHIỀU CHIẾN LOẠN

 

Em về đâu hỡi người em lạc lõng.

Chiều đã buông và mây đã giăng mờ.

Trong lửa đạn máu tanh thời chiến loạn.

Còn mong gì tìm được chốn an cư.

 

Anh Thuần PBTH * đại lộ kinh hoàng

 

 

 

Những Giọt Nước

 

Có những giọt nước làm xao xuyến lòng người

lung linh cuộc sống

và những giọt phiền muộn

 

Chút nước mắt hồng khoé lệ li ti

ửng lên trong ánh sáng

khi em tìm gặp lại anh

nói sẽ chấp nhận bất kỳ những điều gì khác

chỉ xin được yêu nhau

 

Những giọt nước tươi mát

từ vòi

chảy tràn qua thân thể

cuốn đi những phù sinh

một ngày của kiếp người

những hỉ nộ vui buồn hệ lụy

 

Có giọt nước kỳ quặc

khởi đi từ miệng người say

vung vãi sang người đối diện

khi lý trí không còn hửu dụng

 

Ôi những giọt lóng lánh

trong ly thuỷ tinh

nồng cay những ân tình sâu đậm

ngày bạn bè xưa gặp lại nhau

câu chuyện liên hồi không bao giờ dứt

 

Ám ảnh về giọt nước

nơi khoé mắt của con bò

với đám người hoan ca nhảy múa

bập bùng tí tách nhóm lửa

Con vật tế thần tuyệt vọng khi sắp chết

 

Có những giọt

rất khô

của những con người thèm được sống

đau thương héo cằn thành vết sẹo

 

Một ngày nào đó

anh xếp hành trang giã từ

đắn đo nhiều

về những giọt nước

sẽ mang theo

 

Cát Biển

2/7/2007

 

TREÂN SAÂN LAÀU VÔÙI BAÏN

 

 

Nhìn sang caàu ñoû moâng meânh

Ñeøn soi phoá quaän tình yeâu noãi ñôøi

 

Nhôù ai ñöôøng noái theâm daøi

Chaïnh nghe u uaån tieác hoaøi traêm naêm

 

Thöông ai beøo daït aâm thaàm

Ngaøy qua nhìn boùng thôøi gian ngaäm nguøi

 

Ñeâm naøo tay goái leân tay

Höông trinh daøo daït toùc ai mô hoà

 

Tìm ñaâu theä öôùc heïn hoø

Chæ coøn ñaây baïn, vôùi thô vôùi mình

 

Maù moâi naøo thaém meâ tình

Xa ngaân tieáng haùt goïi linh hoàn veà

 

PHAN BAÙ THUÏY DÖÔNG thaùng 6-04

 

 

MẢNH PHI BÀO

 

Khoát mảnh phi bào Anh nhớ lại

Lời thề sông núi vẫn còn vương

Sắc áo tuy hoen màu uy vũ

Nhưng hồn vẫn nặng tựa trùng dương

 

 

Màu trắng là màu của trinh nguyên

Ðường bay tuyết trắng lấp ưu phiền

Bao lần Anh nói trong kiêu hãnh

‘ Tổ Quốc Không Gian ‘ thật vô biên

 

 

Góp gió gửi lòng bay tám hướng

Gom maâ Anh goó một mối tình

Ngờ đâu số kiếp oan khiên quá

Ðã giết đời Anh, giấc mộng xinh

 

 

Cởi mảnh phi bào Anh để lại

Trao về quê mẹ một trời xuân

Mai đây nếu có ai thương tiếc

Xin đốt cho người một nén hươ

 

Ngày xưa Anh đứng bên song cửa

Nhìn áng mây trời ngó cánh bay

Giờ đây mây trắng Anh xây mộng

Lại biến vành tang buổi sum vầy

 

 

Pleiku cuối năm 1974

Tiếp Sĩ TRường

Học sinh TH.PBC 1969

 

- Giĩ Trua Hă

         Để nh  Bin Mn Phan-Thành

Tháng By tiết sang Thu

Cng trường phượng  vĩ rũ

Ging hò trưa ngõ vng

Gió vng võng đưa thoi

 

 Dnguyen-Mùa Vu Lan 2005

 

 - Thành Ph Gia Đường

 

  Bolsa hoa s sau vườn

  Có thành ph l Gia Đường Midway

  Ước gì mng dt dư hương

 Dìu đôi gót ngc cui đường Quê Hương.

                                                                                

Giã bit H Gươm m chm sương

Vượt dãy Trường Sơn b ân tình

Tóc thưa đim bc bun chí mun

Anh gp tôi đây Ph Gia Đường

 

Cô người  x Huế bến sông Hương

Vĩ dạ đò ngang tiếng mê thường

Trường Tin my nhp thương Đồng Khánh

 Cô gp tôi  đây Ph Gia Đường

 

Em t xóm Bóng x Thu Dương

Sóng mt Nha Trang đắm khôn lường

Tháp Bà năm tháng rêu phong nguyt

Em gp tôi đây Ph GiĐường

 

X lnh má hng Cô bán hoa

H Xuân thuyn nhỏ ánh dương tà

Cam Ly thác đổ tình vn lý

đim hng thơm Ph Gia Đường

 

Em gái min Nam x Tây Đô

Ninh Kiu yêu du nh sông Lô

Hu Giang nng triu ngườI xa x

Li gp Em đây Ph Gia Đường

 

Hương rng anh chn đất Cà Mau

Nước chy quanh năm nước đục ngu

Tâm tư trn gii min cui nước

Ta gp nhau đây Ph Gia Đường

 

Tôi Phan Thành bin nh thương

Gió núi Ngc Sơn nước sông Mường

Ngc Cm Mc T chân tri cui

Lc chn quê hương Ph Gia Đường

 

 

Duc Nguyen

Whittier, tháng tám 2005

 

CÓ DÁM

Lê Khắc Anh Hào

TH.PBC 1956

 

Có kẻ vô tình hỏi thử ta

Có dám nói một lời

Hồ Chí Minh suốt cả cuộc đời

Chỉ là một tên PHẢN QUỐC

 

Tại sao không ?

Ðúng ! Hồ Chí Minh là mầt tên phản quốc !

Ta có thể chẻ từng cọng tóc

Lấy từng phân lần ra tội họ Hồ

Một kẻ cam chịu làm thân con chó nhỏ

Cho tên thầy vĩ đại Liên Xô

Ðầy đọa muôn dân

Xé nat cơ đồ

Kẻ như thế thì nói một lời phản quốc đâu đủ chỗ !

Thời đại văn minh

Lúc cả thế giới đang vươn lên hăm hở

Thì ở VN toàn dân gần như đóng khố

Người sống vật vờ đầu đường xó chợ

Kẻ chết trăm năm còn đau thân dưới mộ

Hắn phản quốc và hắn là đồ bỏ

Câu trả lời chả có gì là khó !

 

Hồ Chí Minh là tên phản quốc!

Ta muốn hét vỡ tinh cầu để nói thật ,Vạn lần mà chả sợ

Vì trong tim ta vẫn còn máu đỏ

Của một VN vong quốc đoạn trường

Tóc bạc màu theo từng cọng đau thương

Ta mất quê hương, Hồ là thủ phạm

Tại sao người lại hỏi ta CÓ DÁM ??

 

 

––––––––––––––––––––––––

 

 

 

Copyright © huongvebinhthuan.org
Website powered by VFCE CMS