Increase Font Size Decrease Font Size Reset Font Size

Bài Mới Nhất
Buồn Tàn Thu (Trang Chính)
Bởi Mường Giang
Bài Viết
Bât Chợt Bâng Khuâng Nổi Nhớ Nhà
Bởi MG và Tịnh Nhiên

 

Bất Chợt Bâng Khuâng nổi nhớ nhà

 

Bao năm không về thăm Phan Thiết

bất chợt bâng khuâng nổi nhớ nhà

ngọn gió thu sang se sắt lạnh

làm trăng cũng thẹn, khuất phương xa

 

quê cũ chập chờn trong kỹ niệm

đêm xưa trên bến đợi em về

mưa thu tháng bảy sụt sùi khóc

phố nhỏ hàng cây đứng thãm thê

 

tình còn một chút hương mê đắm

mòn nhớ lòng thương mộng vấn vương

em bỏ lại buồn trên cánh phượng

và câu hò hẹn góc sân trường

 

bên đó em còn vào quán vắng ?

ngồi chờ đò dọc chở sang sông

đôi bờ nước vẫn vô tình chảy

ngút mắt mênh mông đợi nát lòng

 

mấy chục năm rồi không gặp lại

sao hồn vẫn lạnh gió thu sang

đêm mưa ướt sũng trên đường vắng

biển thẳm mù tăm bóng quê làng

 

thời gian đã bạc bao lần tóc ?

vẫn ngở mình như chẳng mất nhau

đâu biết lần đi, là vĩnh biệt

nhớ sao cho đủ chuyện ban đầu .

 

Xóm Cồn

7-23-05

Mường Giang

(Tịnh Nhiên là bút hiệu của Trung Tá CSQG/VNCH Bùi Nhật Huy

cựu học sinh TH.Phan Bội Châu Phan Thiết 1954- . Anh qua đời năm 2006)

 

 

CẢM NHẬN CỦA TỊNH NHIÊN

 

Chỉ một “bất chợt bâng khuâng” thôi mà MG đã nhớ nhà, nhớ quê hương nhớ biển thẳm”, nhớ những “đêm mưa ướt sũng trên đường vắng”.Chỉ có những chàng trai  lớn lên cuốI thập niên 50, đầu 60  như MG như nhiều chúng ta, có chút máu nghệ sĩ và một chút...thất tình mới thường đi trong, và nhớ, những đêm mưa đi lang thang trên những con đường vắng như vậy!. Những đêm mưa tháng bảy ở Phan đó, với cái buồn tỉnh nhỏ khác xa những dêm mưa  tháng sáu ta cũng lang thang, sũng ướt trên những con đường thênh thang của Saigon, với nỗi nhớ em da diết nơi quê mẹ “mù tăm”!

 

Nhớ ngườI tình, nhớ “phố nhỏ” với “hàng cây đứng rũ buồn…thảm thê” hay ta đứng rũ buồn thê thảm vì đợi hoài trên bến nhưng em không về!?

 

Nhớ  đôi bờ sông nước, nhớ rât rõ ràng, rất chi tiết nhưng vẫn chưa đủ! “Chuyện ban đầu”vớI tất cả các hình ảnh và âm thanh đó bây giớ đả chìm sâu nhưng kết tinh trên và cùng “quê cũ” vẫn “chập chờn trong kỹ niệm”của những người “bao năm không” hay chưa “về Phan thiết”!

 

KHÔNG VỀ  cho nên “vẫn ngỡ như chẳng mất nhau“ bao giờ (!) dù cho “thời gian đã (làm) bạc bao lần tóc”! Mường Giang, cũng như đa số chúng ta, thường chủ quan trong tình yêu, nếu không nói là...ngây thơ như vậy đó!  Đâu biết rằng “lần đi (đó) là vĩnh biệt”! Chua xót ?  hối hận?  Không! Dù ra đi trong hoang mang cùng cực, trong bối rối, lo sợ, bàng hoàng , hoặc dù trong một quyết định chớp nhoáng hay có suy tính rõ ràng , nếu có phãi nói` lời “vĩnh biệt, ta vẫn  sẽ nói!

Nghiệp số như một hỏa ngục khắc nghiệt hừng hực hận thù, ta vẩn xông ra ,vẫn lao vào để bung ra tìm cái sống trong cái chết. Không do dự, không hốI tiếc gì!. Trện 30 năm quay nhìn lại, thương xót cho mẹ, cho“em” cho ngườI, cho quê hương tan nát!!!

 

Không nói “vĩnh biệt”nhưng chắc có hen sẽ về nên còn hỏi “quán vắng em có ngồI đợI đò đưa sang sông”. “Đò dọc”, không phảI “đò ngang” thì làm sao sang sông ?ay MG Hay là Mường Giang không muốn ngườI “em” sang ngang chăng nên bắt cô phải đi “đò dọc” trong khi “đôi bờ nước vẫn vô tình chảy”. Trên sông nước “mênh mông” hờ hững đó, cô có ”ngút mắt “đơi” cũng chỉ tan “nát” cõi “lòng“ mà thôi!

 

Nhưng thôi, dù ta không về, dù em không đợi nữa,  chúng ta vẫn còn lưu lai cho nhau “một  chút hương mê đắm”  đủ để làm “mộng vấn vương”, đủ để ”vẫn ngỡ mình như chẳng mất nhau.“  Vậy là đủ rồi! “Quê cũ” của ta, “chuyện ban đầu” của ta vẫn đây ắp và sắc cạnh trong ta, dù là trong tâm tưởng…

 

TỊNH NHIÊN

 

 

 

* (Nhữngchữ trong ngoăckép ,”-- “ là  của Mường Giang)

 

 

 

Copyright © huongvebinhthuan.org
Website powered by VFCE CMS