Increase Font Size Decrease Font Size Reset Font Size

Bài Mới Nhất
Buồn Tàn Thu (Trang Chính)
Bởi Mường Giang
Bài Viết
Đồng Bào lầm than, Quốc Gia nợ nần cao hơn núi. Vậy xây dựng Nhà Máy Điện Nguyên Tử để làm gì ?
Bởi Mường Giang
Từ sau ngày 30-4-1975 tới nay, chỉ riêng 12 chóp bu lãnh đạo đảng VC (được cầm quyền trong mỗi kỳ đại hội đảng),, đã cướp bóc tài sản của đồng bào và đất nước VN, đem gửi dấu tại nhiều ngân hàng khắp thế giới, nhiều nhất tại Thụy Sĩ  tới 10 tấn vàng ròng, cùng hàng chục tỷ đô la. Về các vụ án đại tham nhũng đã bị phanh phui suốt 10 năm qua trong nước (kể từ ngày mở cửa đổi mới) mà điển hình nhất là vụ công ty đóng tàu Vinashin vừa mới ra tòa Hải Phòng xử, không phải do chính quyền bất lực mà vì đã cùng nhau từ lớn xuống nhỏ toa rập, bao che, chia xén, khiến cho tệ nạn trên trở thành đại họa cả nước. Tham nhũng đến nổi phải bán cả đất đai biên giới, biển đảo, vùng đánh cá, kho khai thác dầu khí của VN cho kẻ thù không  đội trời chung Trung Cộng. Tham nhũng qua buôn lậu, buôn công nhân lao động ở nước ngoài, buôn phụ nữ VN khắp thế giới và miền Ðông Nam Á. Cuối cùng tham nhũng đã nhốt tương lại đất nước và dân tộc VN vào rọ Tàu đỏ, đời đời kiếp kiếp ngày nào CSVN còn cầm quyền, sẽ không bao giờ thoát được số phận nô lệ “Bắc thuộc".

            Tham nhũng đã gây thất thoát ngân sách quốc gia hằng chục tỷ đô la, mà quy mô lớn nhất vẫn là ba vụ án tại Tổng Cục Dầu Khí VN, thuộc Bộ Thương Mại và công ty hàng không, phát hiện năm 2004. Vụ tham nhũng công trình mắc đường dây điện Bắc-Nam cao tốc 500 KV để chia chác ăn xén ngân khoản trên 3 tỷ đồng tiền Hồ, dùng mua 4000 tấn sắt thép làm dây điện, được móc ngoặc giữa Bộ Năng Lượng VC và công ty Vinapol của Ba Lan. Rồi vụ tham nhũng tại công ty Dệt Nam Ðịnh, Khách sạn Bàn Cơ, công ty Tamexco, công ty Pin Vĩnh Phú, công ty Tiếp Thị Đầu Tư Phát Triển Nông Thôn do Lã thị Kim Oanh tổ chức..

            Vụ ăn hối lộ để cho hàng lậu Trung Cộng ào ạt đổ vào VN, qua trạm kiểm soát hổn hợp biên giới tại Ðồng Bành, tỉnh Lạng Sơn. Vụ tham nhũng tại các Xí nghiệp Xây dựng công trình giao thông vận tải, công trình Xây dựng số 2. Tuy nhiên, nhức nhối nhất là công trình xây dựng Nhà Máy Lọc Dầu số 1 Dung Quất tại Quảng Ngãi, từ 10 năm qua đã ngốn bao nhiêu tỷ đô la do Nguyễn tấn Dũng phụ trách, trước khi thay Phan Văn Khải làm thủ tướng. Dũng cũng là người cầm lái trong vụ khai thác quặng Bauxit Nam Cao Nguyên Trung Phần và công ty đóng tàu biển Vinashin Hải Phòng..

            Tham nhũng ngoài việc ăn mòn công quỹ và những ngân khoản viện trợ của nước ngoài, mà còn gây không biết bao nhiêu là thảm kịch cho đất nước, trong đó có những dự án xây cất công cộng như đập nước, cầu cống, đường xá, trường học.. Công khố nhà nước phần lớn bị cán đảng chia sớt gần hết, cho nên phải vay nợ nước ngoài để thực hiện các công trình. Nhưng có tiền là chia, vì vậy phần lớn những dự án lớn đều trở thành nửa nạc nửa mở, đầu voi đuôi chuột , chỉ đẹp nhờ cái lớp sơn phết hào nhoáng bên ngoài hay mới làm chưa xong đã xập như cầu Cần Thơ mấy năm trước, làm chết và bị thương không biết bao nhiêu công nhân vô tội.

            Hồi tháng Tư năm 2006 Tổng Thanh Tra VC Tạ Hữu Thanh sau khi kiểm soát xong 427 dự án công trình của 57 tỉnh thành và 27 bộ, đã tuyên bố: “Tất cả các công trình trước khi vào cuộc, đều phải đầu tiên nộp lệ phí 15% tiền lót tay cho giám sát viên, rồi thì các cấp ăn bớt ngân khoản dùng mua vật liệu xây cất ..”, đến nỗi mọi thứ chưa hoàn thành, đã chỉ còn ở bề ngoài mà thôi. Cuối tháng Bảy năm ngoái, phần lớn các công ty nước ngoài, nhất là Nhật Bổn đều đã hay đang bỏ của chạy cứu người vì không thể chịu nổi luật lệ rừng rú của VC, nói một đường làm một chợ, đến nổi phải hội lộ cho cán bộ nhà nước để được thầu. Đó cũng là lý do tại sao phần lớn các công trình quan trong tại VN ngày nay, phần lớn đều lọt vào tay xì thẩu Tàu đỏ.

            Tháng 9-1945, nhân loại lần đầu tiên đã biết nếm mùi thảm họa của bom nguyên tử khi Hoa Kỳ thả hai trái vừa chế tạo được xuống thành phố Quang Ðảo và Trường Kỳ của Nhật. Quá khứ đau khổ vì chiến tranh cũng như những ám ảnh và hậu quả trên thân xác con ngươi, do tác hại của bụi phóng xạ chưa chìm sâu trong đáy huyệt thời gian, thì một tai họa khủng khiếp khác lại tái diễn. Biến cố xãy ra lúc 1giờ 23 phút ngày 26-4-1986, do 1 trong 4 lò phản ứng của trung tâm nhà máy điện nguyên tử Chernobyl thuộc Liên Bang Xô Viết cũ bị nổ, do sơ suất kỹ thuật làm thoát chất phóng xạ ra ngoài. Tiếp theo là sự kiện Three Mile Island và liên tiếp nhiều nhà máy điện NT ở Pháp và Nhật cũng bị lủng thùng chứa làm thất thoát chất phóng xạ ra ngoài.

            Sau cùng vào lúc10 g 35 phút ngày 30-9-1999, nhà máy điện nguyên tử Tokaimura thuộc tỉnh Ibaraki nằm cách Tokyo (Nhật Bản) khoảng 120 km cũng bị nổ. Theo nhận xét của Cơ Quan Năng Lượng Nguyên Tử Quốc Tế (IAEA), thì đây là một tai nạn phóng xạ nguyên tử nghiêm trọng nhất từ trước tới nay, trên cả hai trái bom nguyên tử mà Mỹ đã thả trên nước Nhật và biến cố tại nhà máy Chernobyl của Liên Xô năm 1986.

            Nhưng cao điểm của cuộc khủng hoảng nguyên tử, hiện đã và đang xãy ra một cách trầm trọng gần như chưa có lối thoát ngay tại các nhà máy điện nguyên tử Nhật, chứ không phải ở Iran hay Bắc Cao qua các trận đấu võ mồm dai dẳng suốt bao năm qua của các con buôn lái súng quốc tế Nga, Trung Cộng, Mỹ, Ấn, Do Thái, Anh, Pháp..mục đích hù các nuớc Trung Đông và Châu Á chạy đua võ trang, làm giàu cho tư bản đỏ trắng.

            Tai họa về nguyên tử thật sự không lúc nào để yên cho người Nhật, một đất nước thường trực với những trận động đất và sóng thần, gần nhất vào năm 1995 tại Kobe, làm 6400 người chết và hơn 300.000 người vô gia cư với thiệt hại trên 100 tỷ USD. Vết thương rĩ máu của người Nhật vừa được khắc phục, thì một trận động đất và sóng thần khác lại tới vào ngày 11-3-2011 tại Sendal. Trận động đất 7,9 độ Richter tiếp theo là cơn sóng thần cao 10m, đã tiêu hũy và cuốn sạch toàn bộ khu vực người lẫn các công trình xây dựng, xe cộ..chỉ trong khoảnh khắc. Nhưng bi thảm của tai họa không phải chỉ có thế, mà nó còn khốc liệt hằng trăm lần từ các lò phản ứng của nhà máy điện nguyên tử Fukushima I với nguy cơ phát tán bụi phóng xạ từ các lò phản ứng trên, tới môi trường, bầu khí quyển, lòng đất, nước biển... khắp nước Nhật và toàn khu vực. Cuói cùng vào tháng 3-2012, trước áp lực của cả nước nên chính phủ Nhật ra lệnh ngưng toàn bộ các nhà máy điện NT hiện có, chỉ cho phép một nhà máy máy duy nhất hoạt động.

             Âu Châu, Nhật cũng như Liên Xô.. đều là những quốc gia tiến tiến, có đủ phương tiện thực hiện cũng như bảo trì những nhà máy điện nguyên tử của quốc gia họ. Nhưng trong vài trưòng hợp đặc biệt, cũng phải đành bó tay đứng nhìn tai họa hoành hành. Sau rốt tại hầu hết các nước Á Châu kể cả Nhật Bản, hiện đang chơí với trước hiểm họa thanh toán các chất thải nguyên tử vì chưa có một chương trình  hữu hiệu nào, để mà kiểm soát các hoá chất đôc hại và các chất thải vô cùng nguy hiểm, vì một số thùng chứa chất phóng xạ sau 30 năm đã bị ăn mòn. Cấp bách nhất là Năng Lương tại các nhà máy điện nguyên tử, gần như chỉ sạch trên mà bẩn dưới.

            Nhưng Nguyễn Tiến Nguyên viện trưởng Viện Năng Lượng Nguyên Tử của VC, lại to miệng tuyên bố là “VN đã tìm được căn bệnh gây ra các tai họa thảm khốc tại các nhà máy điện NT Liên Xô, Pháp cũng như Nhật". Vì vậy các đỉnh cao mới quyết tâm xây dựng, chẳng những một nhà máy điện nguyên tử vào năm 2010 mà rất nhiều nhà máy tại Ninh Thuận (Trung phần). Theo đảng thì  nhà máy đầu tiên do Nga giúp xây dựng với 4 lò phản ứng, hai nhà máy kế Nhật trúng thầu và mới đây Dũng lại ký với Nam Hàn xây tiếp hai nhà máy khác.

            Có một điều lạ lùng và bí ẩn không ai hiểu nỗi, là tại sao Nhật hiện đã cho đóng cửa hay ngưng hoạt động hơn 50 nhà máy điện tử tại nước mình với lý do chưa khắc phục nỗi những trục trặc kỷ thuật khi bị thiên tai như động đất, sóng thần..Nhưng tại sao Nhật cứ tìm đủ mọi cách như hứa hẹn cho vay, trợ giúp phương tiện, bán nhà máy..để VN thực hiện công trình không tưởng trên, đối với một đất nước nghèo không nuôi sống đủ người dân, còn nợ nần vay mượn nước ngoài thì chồng chất càng lúc càng cao hơn núi ?

            Theo tiết lộ của Wikileaks về “bí mật VN“ (tài liệu do Người Việt xuất bản 2012), thì chuyện hợp tác Nguyên Tử giữa Nhật và VN theo công điện “mật“ của Tòa Đại Sứ Mỹ tại Đông Kinh gửi cho Hoa Thịnh Đốn ngày 22-2-2011, thì chẳng có gì bí mật vì Nhật đã tham khảo ý kiến Hoa Kỳ trước như báo cáo của Takatoshi Mori, phó giám đốc chính trị của Bộ Ngoại Giao Nhật, đặc trách Đông Nam Á. Ngoài ra Nhật còn báo cáo cho Mỹ biết kế hoạch Nga xây dựng nhà máy NT đầu tiên tại Ninh Thuận với 4 lò phản ứng, trong đó có 2 lò của Nhật, như một viện trợ quân sự cho Hà Nội (trang 384- sách dẫn trên)..sẽ được VN đưa sang Nga và phản hồi lại VN 

            Làm đường, cầu, đập nước, nhà cửa..hảng đóng tàu có bị ăn chận, thiệt hại cũng chỉ là sự hạn chế nhưng nếu xây dựng Một Nhà Máy Ðiện Nguyên tử mà cẩu thả sơ xuất, thì hậu quả về nhân mạng không biết đâu mà lường được. Rồi hoàn thành hoạt động nhưng không bảo trì tốt như Nga, thì chừng đó chẳng những người sống quanh vùng chịu chết, mà cả nước chắc gì được an toàn với bụi phóng xạ? Ðó là chưa nói đến nợ vay nước ngoài, hiện chồng chất tới mức chỉ nhìn vào đã mù mắt. Chỉ riêng nhà máy lọc dầu Dung Quất-Quảng Ngãi (hiện đã bán 50% cổ phần cho Tàu đỏ) đã tiêu phí tỷ tỷ đô la nhưng hiệu suất kinh tế rất kém, giá xăng dần trong nước còn cao thêm. Nay lại muốn thực hiện một dự án ngoài tầm tay, trong lúc đồng bào lầm than đói rách và nộ nần Quốc Gia thì chồng chất và Đại Họa Mất Nước về tay Trung Cộng gần kề.

            Theo thời giá hiện nay, thì chi phí một nhà máy điện nguyên tử loại trung bình chừng 5 tỷ Mỹ kim, trong lúc tình hình kinh tế VN từ đầu năm 2008 tới nay đã đi vào khủng hoảng trầm trọng với nạn lạm phát phi mã, chứng khoáng triệt tiêu, giá cả tăng vọt từng ngày khiến cho cả nước từ nông thôn tới thành thị điêu đứng đói khổ, nhất là hiệ giá xăng dầu vượt mức đồng lương lao động chết đói.Thê thảm nhất là ngư dân cả nước đang sống trong địa ngục trần gian, vì mỗi lần ra biển là mỗi lần như đi vào cõi chết bởi thiên tai và nạn bị tàu Trung Cộng tấn công, đâm chìm, bắn giết và bắt cóc đề đòi tiền chuộc mạng.

            Việt Nam ngày nay chưa có đủ điều kiện và phương tiện để bảo trì bảo hành toàn diện nhà máy điện nguyên tử nên nếu sơ xuất làm lấy lệ như Nga thì hậu quả không biết sao mà lường được. Ðó là lý do đã làm cho nhà đất tại Phan Rang và các vùng lân cận địa điểm dự định xây dựng nhà máy điện nguyên tử, từ trên đỉnh rớt xuống đất thậm chí nhiều người muốn bỏ của chạy giữ mạng vì không ai còn dám tin những gì VC nói và làm.

            Năm 1986 nhà máy điện nguyên tử Bataan tại Phi Luật Tân với hai lò phản ứng, chuẩn bị khánh thành. Ðây cũng là nhà máy điện nguyên tử đầu tiên của vùng Ðông Nam Á. Nhưng thảm họa đã xảy ra tại nhà máy nguyên tử Chernobyl ở Liên Xô, vào tháng 6-1986, nên quốc hội nước này, đã quyết định tạm ngưng hoạt động cũng như đình chỉ sự xây dựng kế tiếp một lò phản ứng còn đang dang dở. Một vấn đề chết người là, dù không hoạt động nhưng chính phủ cũng phải bỏ mỗi năm hằng triệu mỹ kim, để bảo toàn và chạy thử máy, nếu không chúng sẽ trở thành khối sắt vụn vô dụng nhưng phải tốn hằng tỷ đô la mới có.

            Mười năm qua (1986-1996), trong khi cả thế giới chưa hết kinh hoàng về thảm cảnh trên, thì tại Âu Châu, Phần Lan là một nước Bắc Âu đã tiền phong làm sống lại thời vàng son của điện nguyên tử. Một nhà máy và khu chứa chất thải phóng xạ, đã được xây dựng tại vùng rừng núi hoang dã Olkiluoto, cách thủ đô Helsinki, của Phần Lan chừng 350 km. Việc làm trên, lập tức đã bị các nước trong Liên Hiệp Âu Châu như Thụy Ðiển, Ðức, Bỉ .. chỉ trích gay gắt, khiến cho Bộ Trưởng Môi Trường Phần Lan là Satu Hassi, phải từ chức. Hiện Pháp, Thụy Ðiển.thì lưỡng lự nhưng nước Ðức vẫn cương quyết, loại các nhà máy điện nguyên tử ra khỏi danh sách nguồn cung cấp năng lượng tại nước này.

            Ngược dòng lích sử ta biết từ năm 1942, lần đầu tiên đã thành công qua thử nghiệm phản ứng nguyên tử dây chuyền, tại Trường Ðại Học Tổng Hợp Chicago ( Hoa Kỳ). Ðây cũng là khởi điểm của thời đại nguyên tử ( Atomic age), mà mục tiêu phụng sự hòa bình suốt thời gian qua, được coi như một thành công vượt bực và đầy ý nghĩa của nhân loại., trong tiến trình phát triển nền văn minh hiện đại.

            Do vấn đề sống còn của đất nước, nhiều quốc gia tiền tiến và đang phát triển, đã gạt bỏ việc bảo vệ mội trường, để phát triển điện nguyên tử, nhằm cung cấp điện năng, phát triển năng lượng. Hiện trên thế giới có 438 nhà máy điện nguyên tử, đang hoạt động tại 32 nước gồm: Châu Mỹ (Hoa Kỳ, Gia Nã Đại, Mễ Tây Cơ, Argentina, Brazil), Tây Âu (Ðức, Bỉ, Tây Ban Nha,Phần Lan, Hà Lan, Anh, Pháp, Thụy Ðiển, Thụy Sĩ), Ðông Âu (Bảo, Hung,Tiệp Khắc, Lỗ, Nga,Slovakia, Ukaraine, Armenia), Phi Châu (Nam Phi) vá Châu Á (Trung Cộng, Ðài Loan, Ðại Hàn, Ấn Ðộ, Ba Tư, Nhật và Pakistan).

            Hiên nay trước tình hình sôi động của thế giới nhất là vùng Trung Ðông, Trung Á, thêm vào đó là sự cạn kiệt dần mòn các mỏ dầu trên đất liền cũng như ngoài thềm lục địa, khiến cho giá dầu tăng vọt như tên bắn. Thêm vào đó năng lượng của gió còn quá đắt, không thể thay thế nguồn năng lượng dầu được. Cho nên chỉ có điện nguyên tử, mới cung ứng nổi nhu cầu của nhân loại hiện nay.

            Sau những thảm họa do chất phóng xạ của những nhà máy điện nguyên tử gây ra, liên tiếp tại Liên Xô, Pháp, Nhật và nhiều nơi khác, đã thúc đẩy các nước phải ngồi lại để cùng lo ngăn chận và chống đỡ hiểm họa vô hình, luôn xảy ra ngoài sự mong muốn của con người. Nói chung, muốn hưởng được lợí ích từ một ân huệ của lưởi hái tử thần, đòi hỏi con người phải có sẵn tiền, kỹ thuật và nhất là sự thực tâm trách nhiệm. Phương châm của các nước đang sử dụng năng lượng nguyên tử, là nâng cao hiệu quả kinh tế cũng như tính an toàn cho đồng bào mình. Sự kiện quốc tế đã ký chung hai công ước, cũng không ngoài nhanh chóng cùng nhau ngăn chận được những hiểm họa xảy ra, cũng như bảo đảm được sự an toàn tương đối nhà máy phát điện.

            Tất cả thật sự đều nằm trong bàn tay con người, nhất là hiện nay, khoa học kỹ thuật đã tiến tới gần như tuyệt đỉnh. Nói chung, muốn có an toàn khi thực hiện nhà máy điện nguyên tử, quốc gia sở quan phải tuyệt đối chấp hành nghiêm chỉnh những điều lệ của công ước quốc tế, qua việc chọn địa thế và vị trí xây dựng. Phải có những máy móc thiết bị an toàn, bảo đảm chống được những bất trắc. Cuối cùng là sự hiện diện của những chuyên viên trong ngành, để điều hành máy móc thiết bị cũng như ứng phó kịp thời khi có tai nạn.

            Hai kinh nghiệm đã xảy ra tại Liên Xô và Nhật Bản cho ta một bài học về tính thành thật nhận trách nhiệm. Ở Nga, biến cố xảy ra vì nhân viên thiếu trình độ, cẩu thả và vô trách nhiệm. Tại Nhật trái lại, tai nạn do kỹ thuật không báo trước. Về phương diện giải quyết cấp cúu, do đã chuẩn bị sẵn sàng, nên người Nhật đã kịp thời phần nào chận được thảm họa, trái lại Liên Xô chỉ biết chờ đợi sự giúp đỡ của các nước ngoài, trong lúc chỉ giải quyết cho có lệ.

            Ngày nay, Pháp là nước xuất cảng điện hạt nhân và công nghệ làm lò phản ứng, nhiều nhất trên thế giới, đem về lợi nhuận hằng năm cho ngân sách quốc gia tới 2,6 tỷ Euro. Hơn 3/4 nguồn điện cả nước Pháp, được cung cấp từ 59 lò phản ứng , thuộc Công Ty Ðiện Lực EdF, cung cấp khoảng 420 tỷ Kwh. Sự phát triển các nhà máy điện nguyên tử tại Pháp, bắt đầu từ năm 1974, nhằm giải quyết sự khan hiếm dầu khí lúc đó vì Pháp không có tài nguyên thiên nhiên về dầu mõ, giúp Pháp là nước có giá điện rẽ nhất tại Âu Châu.

            Năm 1999, quốc hội Pháp đã bàn thảo về chính sách năng lượng quốc gia, bao gồm việc nhập cảng dầu, sự bảo vệ môi trường do khí thải gây hiệu ứng nhà kính và quan trọng nhất là vấn đề quản lý chất thải phóng xạ từ các nhà máy điện NT. Năm 2003 đã có cuộc tranh luận sôi nổi tại Pháp qua vấn đề nên hay không xữ dụng điện nguyên tử.. Năm 2005 tại Âu Châu đã có một dự luật mới sắp được ban hành, gồm ba yếu tố có liên hệ tới việc quản lý nhu cầu, quản lý năng lượng và tái tạo năng lượng từ cac lò phản ứng nguyên tử.

            Về kinh phí để xây dựng một nhà mấy điện nguyên tử, căn cứ vào tài liệu của nước Pháp là một quốc gia tiền tiến, giàu có nhưng cũng thật là nhiêu khê, chứ không phải chuyện làm lấy lệ. Năm 1993, phải cần một kinh phí khoảng 400 tỷ FF đó là tiền vốn chưa kể lãi suất phải trả theo khoản vay ngân hàng.

            Hiện Pháp đã chuyển giao công nghiệp lò phản ứng dạng PWR, dựa vào khả năng làm giàu chất Uranium mới, cho các nước Bỉ, Nam Phi, Nam Hàn và Trung Cộng. Tóm lại, xây dựng một nhà máy điện nguyên tử, ngoài việc phải tuân thủ theo những luật lệ được qui định của Cơ quan an toàn nguyên tử (ASN), có trách nhiệm bảo đãm sự kiểm soát an toàn về tác hại nguyên tử và chất phóng xạ, để bảo vệ sinh mệnh của con người, cùng môi trường của những quốc gia đã xữ dụng điện hạt nhân.

            Tóm lại điều quan trọng nhất hiện nay trong vấn đề xữ dụng điện nguyên tử, không phải là vấn đề thực hiện mà là bảo trì , tức là vận hành tốt, an toàn cho người dân. Tuy Pháp từ trước tới nay chưa bị một biến cố nghiêm trọng nào từ các nhà máy điện nguyên tử như đã từng xãy ra tại Three Mile Isaland (Hoa Kỳ) vào năm 1979, Chemobyl (Ukraine) năm 1986, Tokai (1999) và Mihama(2004) tại Nhật và Sellafiels (Anh ) vào tháng 5-2005. Với các nước tiền tiến giàu có Âu Mỹ và Nhật vẫn chưa tạo đủ niềm tin trong giới chuyên gia khoa học và đồng bào về sự an toàn tuyệt đối của nhà máy điện NT. Xem như thế, chừng nào CSVN mới có đủ phương tiện và nhất là trách nhiệm trong vấn đề bảo trì tốt một nhà máy điện NT. Đó là chưa nói tới sự kiện VC tham nhũng, ăn xén tiền bạc để hoàn thành một nhà máy điện NT dõm, chừng đó không biết bao nhiêu là hậu quả kinh khiếp đối vời đồng bào cả nước, chứ không phải riêng gì các tỉnh Ninh- Bình Thuận và vùng phụ cận.

            .Nhưng thực tế trước mắt là VN lúc đó và ngay cả bây giờ, vẫn không có vốn cũng như nhân lực và các cơ sở hạ tầng, cần thiết trong khi xây dựng cũng như điều hành nhà máy.  Xây dựng nhà máy điên nguyên tử lại là chuyện lớn, có liên quan tới quốc tế. Do trên các nước ký giao kèo rất khó, ngoài ra nuớc sở quan, phải chứng minh được là mình đã chuẩn bị mọi sự liên tục suốt thời gian pháp định, là 15 năm. Một yếu tố đầu tiên cũng không thể thiếu , đó là có số tiền sơ khởi chỉ 2 tỷ đô la. Ðây là chuyện khó đối với VN, hiện đã mang quá nhiều nợ nần vay mượn.. va trên hết kinh tế đang tuột dốc không biết chừng mới hồi phục

             Trong lúc khắp nước còn nhiều công trình khác cần thiết hơn để xây dựng.Nói chung, nếu VC vô tâm, vô lương, vô trách nhiệm, vì ham tiền chia chác, nhập khẩu một NHÀ MÁY ÐIỆN NGUYÊN TỬ HƯ CỦ CUẢ NGA, TRUNG CỘNG hay bất cứ một quốc gia nào khác, là đồng nghĩa rước về quê hương nước VIỆT, một thảm kịch Chernobyl hay hai trái bom nguyên tử mà Mỹ đã thả trên nước Nhật vào tháng 8-1945. Ðó chưa nói tới. NỢ NẦN CHÚA CHỔM .mà các thế hệ VN phải gánh trả cho các nước giàu, hiện nay cũng như đời đời kiếp kiếp, do đảng VC vay mượn suốt 70 năm qua.

            Không một quốc gia nào kể cả Mỹ, dám tuyên bố là sẽ không có thảm họa Chermobyl trên nước mình.. VN có chương trình xây dựng một nhà máy điện nguyên tử vào năm 2010. Theo nhận xét của một khoa học gia VC, thì các nước sở dĩ phải xây dựng nhà máy điện nguyên tử, là vì muốn được lợi nhuận kinh tế, nhất là các quốc gia như Nhật,, Ðại Hàn, Âu Châu.. luôn luôn phải nhập cảng than, dầu, khi lỏng. Thực hiện được điện nguyên tử, giá thành sẽ rẽ hơn nhiều lần, dù luôn luôn phải đối mặt với sự tiềm ẩn nguy cơ phóng xạ. Trái lại VN không nhập cảng các nhiên-nguyên liệu trên, vậy thực hiện nhà máy điện nguyên tử để làm gì, vừa mắc nợ, lại lo lắng ngày đêm, trong khi chính VN chưa sẵn sàng hay đủ khả năng ngăn ngừa và đối phó với các biến cố nếu có..

            Việc xây dựng nhà máy điện nguyên tử tại VN, hiện vẫn là một đề tài còn tranh cải sôi nổi tuy đảng đã nghị quyết xong. Nguyên do sự chống đối trong nước là điều ai cũng thấy : Ðó là nổi lo sợ những tai nạn nguyên tử mà người dân VN phải gánh chịu, vì bọn VC chóp bu tham nhũng, mua lại những thiết bị cũ, quá đáp, hư hỏng của các nhà máy điện NT đã xài lâu năm , trong đó tệ nhát là đồ của Nga, lại là nước đã trúng thầu.

            Trên đất nước VN hiện nay còn không biết bao nhiêu công việc , mà nhà nước cần phải làm , để cải thiện cuộc sống vô cùng thiếu thốn của đồng bào. Mới đây trên truyền hình được trực tiép từ VN sang, qua các hình ảnh người nghèo trong nước , xếp hàng chờ nhận mười ký gạo bố thí của nhà thờ, do tiền của các Việt Kiều mua tặng. Trong lúc đó, xen vào hầu hết là các chương trình quảng cáo các tour du lịch khắp nước thật là hào nhoáng. Rồi thì không biết bao nhiêu phim ảnh, những sản phẩm văn nghệ của Việt kiều thực hiện, toàn nói lên cảnh giàu sang văn minh đổi đời trong nước hiện nay, làm mờ mắt người Việt đang sống lưu vong nơi hải ngoại, khiến ai cũng ao ước được trở về, để chia sẻ với quê hương mình cảnh thanh bình, hạnh phúc đang có trong phim ảnh được chiếu hàng ngày.

            Ðó là tất cả mặt thật trong ngàn muôn câu chuyện VN hiện nay., và chuyện nào cũng đều có nước mắt và máu người. Chế độ nào cũng vậy, huy hoàng rồi sụp đổ nhưng quan trong nhất là hậu quả của nó. Ngày 1-5-1975 , Bắc Việt vào tiếp thu VNCH, dù đất nước có bị tàn phá bằng bom đạn của cả hai phía nhưng hầu hết lãnh thổ từ bờ nam vĩ tuyến 17 tại Bến Hải vào tới Cà Mâu-Hà Tiên đều đẹp đẻ, ruộng vườn, làng quê xanh tươi no ấm. Chính phủ Miền Nam không hề cắt một phân đất nào để nhượng bán hay thế chấp cho ngoại quốc, Ðặc biệt đối với quốc tế , VNCH không thiếu nợ ngân hàng, trái lại còn có 16 tấn vàng y để nguyên tại Sài Gòn, cũng như mấy trăm triệu mỹ kim ký thác, mà Mỹ đã phong tỏa sau tháng 4-1975. VNCH cũng để lại một xã hội trong sáng, văn hiến, giáo dục, một nền kinh tế thị trường, một hạ tầng kiến tạo . Tất cả đã bị VC tàn phá gần như trọn vẹn, mãi cho tới đầu thập niên 90, khi mở cửa đổi mới, cứu đảng, mới bắt đầu hàn gắn tô phét lại như chúng ta hôm nay đã thấy.

 

            Nhưng đó là tiền đầu tư của ngoại quốc, chứ không phải do ngân sách quốc gia thực hiện. Cái gì cũng phải trả tiền, thả thuế khi muốn được hưởng. Tiền trả cho chủ nợ, thuế đóng cho nhà nước, đó là chưa nói tới nợ cao ngất Trường Sơn, nay đã tràn ra biển Ðông, mà đảng lén lút vay và vay nếu được nhà băng đồng thuận.

 

            Bởi vậy, mai này không biết ai sẽ trả nợ đây, nếu một mai có cuộc đổi đời, mà chắc chắn là phải có, dù sớm hay muộn -/-

 

Xóm Cồn Hạ Uy Di

Tháng 3-2012

MƯỜNG GIANG
Copyright © huongvebinhthuan.org
Website powered by VFCE CMS