<?xml version="1.0" encoding="utf-8" ?>
<rss version="2.0" xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom" xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/">
<channel>
  <atom:link href="http://huongvebinhthuan.org/rss.php" rel="self" type="application/rss+xml" />
  <title><![CDATA[huongvebinhthuan.org]]></title>
  <description><![CDATA[huongvebinhthuan.org Hướng Về Bình Thuận]]></description>
  <link>http://huongvebinhthuan.org/</link>
  <item>
    <title><![CDATA[Sẽ Không Có Ngày Quốc Hận 30-4-1975 Nếu VNCH Không Có Tự Do Và Dân Chủ!]]></title>
    <link>http://huongvebinhthuan.org/index.php?categoryid=1&amp;p2_articleid=390</link>
    <guid>http://huongvebinhthuan.org/index.php?categoryid=1&amp;p2_articleid=390</guid>
    <description><![CDATA[<br />    Xã hội Việt Nam, từ sau khi thoát được cùm gông nô lệ của thực dân Pháp vào năm 1955, thực trạng vẫn không có gì thay đổi. Nếu ở miền Bắc dân chúng đã phải ngoi ngóp sống trong địa ngục máu của chế độ toàn trị duy vật cọng sản, thì ở trong Nam dù người dân đã hưởng được các quyền tự do,dân chủ qui định theo hiến pháp nhưng thật sự vẫn còn vướng vít quá nhiều hệ lụy, kể làm sao cho hết được. Đó là chưa nói tới những bóng ma Việt Cộng núp lén khắp ngõ ngách cuộc đời, lúc nào cũng nhe răng cười cười vẩy gọi, đón mời những người nhẹ dạ, những kẻ thích “đứng núi này trông núi nọ “.<br /><br />    Lịch sừ đã minh chứng sự thất bại của các chính khách quốc gia trước đảng cọng sản, vì sự ngây thơ đôn hậu. Những người làm chính trị chuyên nghiệp có tầm vốc lớn trong nước mà còn lầm lạc như thế, thử hỏi các tầng lớp nông dân lao động và giới sinh viên học sinh thơ ngây trong trắng, làm sao và làm thế nào để phân biện nổi cái ranh giới “vô thường vô minh vô trách nhiệm“ của tôn giáo và chính trị? Phương chi trong giai đoạn lịch sử 1955-1975, tại miền Nam, đâu đâu ta cũng thấy ô nhiểm cái mùi chính trị phảng phát trầm hương kinh điển tôn giáo và ngược lại tại các chốn tôn nghiêm sặc mùi chính trị. Ðiều này cũng dễ giải thích, đối với xã hội miền Nam thuở đó  vừa mới ngoi đưọc trong vũng bùn nô lệ, lại bước ngay vào ngưởng cửa phồn hoa, chẳng khác gì cảnh “nhà quê lên tỉnh thành“ ngơ ngơ ngáo ngáo trước nổi khát vọng của tự do dân chủ vừa có được trong tầm tay.<br /><br />     Tất cả coi như là một sự ưu đãi “từ trên trời rốt xuống“ cho nên hầu hết chẳng ai muốn quan tâm gìn giữ cái gia tài quý báu nhất VN mà cha ông ta đã đánh đổi bằng núi xương sông máu suốt 80 năm sống dưới ách nô lê của ngoại bang. Tệ nhất là đám con cháu của giới thượng và trung lưu trong lúc học hành, ngoài cơm ăn áo mặc thừa mứa, họ còn có nhiều thì giờ rong chơi và vô tình lọt vào chốn thiên la địa võng lúc nào không biết.. Tóm lại, chính trị tự bản chất của nó là để kiểm soát đám đông và tính sổ, tính điểm..Các con buôn chính trị miền Nam đã lợi dựng “tự do dân chủ“ phôi thai nhưng có thật của VNCH để làm lợi khí giúp CS Hà Nội, làm sụp đổ chính quyền Quốc Gia vào ngày 30-4-1975.<hr>]]></description>
    <pubDate>Sun, 28 Apr 2013 13:42:00 -0500</pubDate>
    <dc:creator>Mường Giang</dc:creator>
  </item>
  <item>
    <title><![CDATA[Những Ngày Cuối Cùng Tại Tỉnh/Tiểu Khu Bình Thuận]]></title>
    <link>http://huongvebinhthuan.org/index.php?categoryid=1&amp;p2_articleid=389</link>
    <guid>http://huongvebinhthuan.org/index.php?categoryid=1&amp;p2_articleid=389</guid>
    <description><![CDATA[Ba mươi tám năm về trước, thành phố Phan Thiết sau mấy cơn mưa đầu mùa, đẫm đầy nước mắt, máu lệ và đạn pháo kích của quân Bắc Việt, thêm sự tàn phá ghê gớm của đám đặc công, quân phạm, trà trộn trong đoàn di tản từ Miền Trung về, làm cho tháng 4-1975 mùa hè hoa phượng, không còn thơm nồng trong những trang lưu bút. Khắp nơi, những trận đánh long trời lở đất đã diễn ra hằng ngày, càng lúc càng ập sát Phan Thiết cũng như Sài Gòn. Trong cơn mưa rào nước mắt tháng Tư, mọi người ai củng cố dầm mưa, để níu lấy một chiếc giây diều tuổi nhỏ, đang mong manh sắp đứt giữa cơn bão tố loạn cuồng.<br /><br />            Năm đó mưa đến sớm bất ngờ theo với tiếng súng nổ. Phía xa trên đỉnh Trường Sơn, lửa đạn cùng với giông chớp làm rung động đất trời. Những người lính trận Bình Thuận, đêm ngày phờ phạc héo úa với chiếc ba lô và đạn súng, chạy theo cơn lốc giữa đời nhưng không biết rồi đời sẽ đi về đâu, vào những ngày tháng Tư lửa loạn.<br /><br />            Suốt thời tuổi thơ sống ở Phan Thiết, đã quen với màu hoa phượng vỹ ven đường Nguyễn Hoàng dẫn vào lớp học và tiếng ve rên tỉ tê trong mấy gốc vông già trong Lầu Nước, một niềm chờ đợi, một cõi đam mê, một hồn cô đơn trống lạnh. Nhưng sao tháng tư năm đó, màu hoa phương kể cả tiếng ve ran, như đã đổi thay một cách lạ lùng. Bởi vì màu phượng không còn là má em hồng thắm mỗi khi e thẹn, còn tiếng ve lại nỉ non rên khóc khiến cho người lính trận thêm đứt ruột, buồn rầu.<br /><br />            Những ngày tháng Tư, Phan Thiết càng lúc càng thêm cô quạnh vì một số lớn người thành phố, trong số này hiện diện không ít các cấp chỉ huy quân cán chính có phương tiện đã nối tiếp di tản về Nam lánh tai ương chiến nạn. Ðây là một sự thật não nùng của ba trăm hai chục năm Bình Thuận, một nơi chốn luôn khóc tiển nhưng người đi, bọn nhà giàu sau khi vơ vét đầy bao bố tiền vàng chạy về Sài Gòn lập nghiệp ẩn tích làm sang. Lũ khoa bảng thành đạt, những kẻ sống nghề cầm ca xướng hát, khi nổi tiếng với đời, cho dù có chôn nhao cắt rún ở dây, cũng vẫn cố chối, vì sợ mang tiếng với thiên hạ bởi mùi nước mắm, cá mực và rơm rạ nơi thôn ổ quê mùa. Nên những ai còn lại chắc là người nghèo, nhưng cũng ở lì trong nhà vì thời thế không biết đâu mà mò.<hr>]]></description>
    <pubDate>Tue, 23 Apr 2013 16:27:00 -0500</pubDate>
    <dc:creator>Mường Giang</dc:creator>
  </item>
  <item>
    <title><![CDATA[QUỐC HẬN 30-4-1975 VIẾT VỀ NGƯỜI LÍNH BẤT HẠNH VNCH]]></title>
    <link>http://huongvebinhthuan.org/index.php?categoryid=1&amp;p2_articleid=388</link>
    <guid>http://huongvebinhthuan.org/index.php?categoryid=1&amp;p2_articleid=388</guid>
    <description><![CDATA[Hai mươi năm chinh chiến, QLVNCH đã có 250.000 người gục ngã trước đạn thù và nửa triệu thương binh chịu đời bất hạnh vì một phần cơ thể đã gửi lại sa trường. Tuy nay chính phủ cũng như QLVNCH không còn nữa, nhưng trong tâm tư của mọi người được sống sót qua cuộc đổi đời mạt kiếp, thì lý tưởng và danh dự của Người Lính càng được sáng tỏ, trong niềm hãnh diện chung của quân-dân Miền Nam.<br /><br />            Lịch sử của một quốc gia là những gì trung thực, mà người dân của nước đó đã ghi chép không hề thêm bớt. Nhờ vậy ta mới biết được về cuộc nội chiến của Hoa Kỳ xảy ra từ năm 1861-1865, cùng với thái độ của dân chúng và chính quyền nước Mỹ tại Miền Bắc là kẻ thắng trận, đã không hề lên án, bỏ tù hay trả thù những người Miền Nam bại trận. Ðã vậy, Hoa Kỳ còn ghi ơn tất cả những chiến sĩ của hai miền vừa nằm xuống trong cuộc chiến, vì lý tưởng riêng của họ.<br /><br />             Thế Chiến 2 kết thúc, Tòa Án Quốc Tế Nuremburg chỉ kết tội những đầu sỏ trong phe Trục mà không hề bắt bớ hay gây khó khăn cho quân nhân các nước Ðức-Ý-Nhật... Năm 1920, lãnh tụ kháng chiến quân Libya là Tướng Mukhta bị người Ý bắt và tử hình, nhưng chính tổng tư lệnh Ý tại Bắc Phi là người đã ở lại pháp trường để lo lắng hậu sự cho vị anh hùng dân tộc Libya, vốn là kẻ thù của người Ý lúc đó.<br /><br />            Tại VN, khi thực dân Pháp đánh chiếm ba tỉnh miền tây Nam Phần năm 1867, sau đó là thành Hà Nội năm 1873. Các tướng lãnh thủ thành đương thời là Phan Thanh Giản, Nguyễn Tri Phương, Hoàng Diệu.. đã oanh liệt tử tiết theo thành mất và được kẻ thù là người Pháp tôn kính mặc niệm như chính các tướng lãnh của họ. Sau rốt là số phận của 500.000 quân nhân Mỹ đã tham chiến tại VN, trong số này hơn 50.000 người tử trận. Ngày nay các chiến sĩ trên đã được quốc dân Hoa Kỳ trả lại công lý và danh dự, để họ hiên ngang ưỡn ngực, cũng như an giấc nghìn thu bên cạnh ông cha, một đời liệt sĩ. Tất cả đã chết cho lý tưởng quốc gia, sống vinh quang và yên nghỉ trong danh dự.<hr>]]></description>
    <pubDate>Mon, 22 Apr 2013 12:55:00 -0500</pubDate>
    <dc:creator>Mường Giang</dc:creator>
  </item>
  <item>
    <title><![CDATA[Ba mươi tám năm về trước, ngày 30-4-1975, Hoa Kỳ chạy khỏi VNCH]]></title>
    <link>http://huongvebinhthuan.org/index.php?categoryid=1&amp;p2_articleid=387</link>
    <guid>http://huongvebinhthuan.org/index.php?categoryid=1&amp;p2_articleid=387</guid>
    <description><![CDATA[Thật ra việc Hoa Kỳ bán đứng hai đồng minh VNCH và Đài Loan để đổi lấy sự liên kết và trao đổi thương mại với Trung Cộng qua chuyến công du của cặp Nixon-Kissinger từ năm 1972, đã bị ông Daniel Ellsberg tiết lộ cho The Washington Post, the Times, New York Times, và nhiều cơ quan truyền thông khác, tạo một cú sốc trong quần chúng Hoa Kỳ hơn 40 năm về trước.<br /><br />            Vì không thể giấu giếm mãi một sự kiện lịch sử đã bị phanh phui, do đó ngày 14/6/2011, Văn Khố Quốc Gia (National Archives) của Bộ Quốc Phòng Hoa Kỳ buộc đã phải cho giải mật (declassify) 7000 trang hồ sơ về những vấn đề của Việt Nam và Đài Loan trước 30-4-1975. Sau đó, National Security Archive tại George Washington University công bố thêm 28,000 trang hồ sơ, trong đó có những mẫu đối thoại chi tiết giữa hai Ngoại Trưởng Henry Kissinger và Chu Ân Lai, càng làm cho hầu như cả thế giới (từng là đồng minh hay chiến hữu của Hoa Kỳ) nhìn ra sự thật phũ phàng, qua việc siêu cường số 1 đứng đầu khối tự do vì quyền lợi cá nhân đã bán đứng Việt Nam Cộng Hòa và Đài Loan để đổi lấy sự hòa hoản và giao thương với Trung Cộng. Xét cho cùng, việc làm trên chẳng qua cũng chỉ là để xác nhận một cách chính thức những tài liệu ông Daniel Ellsberg tung ra trước đó là chính xác, với hy vọng chấm dứt những thị phi bất lợi về chữ tín của Mỹ trên thế giới, nhất là trong giai đoạn Hoa Kỳ rất cần nhiều đồng minh mới lẫn cũ, khi có ý định trở lại Châu Á-Thái Bình Dương hiện nay, chắc là để cùng Trung Cộng tiếp nối những giao kết bí mật còn dang dỡ của bốn mươi mươi năm về trước?<hr>]]></description>
    <pubDate>Sun, 21 Apr 2013 16:29:00 -0500</pubDate>
    <dc:creator>Mường Giang</dc:creator>
  </item>
  <item>
    <title><![CDATA[MUÔN ĐỜI DÂN TỘC VIỆT VẪN NHỚ ƠN QUỐC TỔ HÙNG VƯƠNG]]></title>
    <link>http://huongvebinhthuan.org/index.php?categoryid=1&amp;p2_articleid=386</link>
    <guid>http://huongvebinhthuan.org/index.php?categoryid=1&amp;p2_articleid=386</guid>
    <description><![CDATA[Hơn 80 năm qua CSVN lúc nào cũng tìm đủ mọi cách để trương ngọn cờ máu mà chúng vay mượn của Nga Tàu đem về cắm đỏ trên lãnh thổ Hồng Lạc. Đồng thời đem hình tượng và sự nghiệp cứu nước ‘dõm‘ của Hồ Chí Minh ra để làm lu mờ công đức dựng và mỡ nước của tiền nhân. Câu chuyện “Tàu trù ếm long mạch trên núi Tổ“ cũng không ngoài ý đồ triệt tiêu một biểu tượng thiêng liêng nhất của người Việt, do bọn Việt gian thân Tàu trong guồng máy đảng CS thực hiện theo lệnh chủ.<br /><br />            Hiệp định Genève năm 1954 chia cắt VN thành hai miền riêng biệt tại vỹ tuyến 17, lấy con sông Bến Hải làm ranh giới. Theo quy định, mỗi một miền được đặt hai đồn canh  dọc theo bờ sông giới tuyến: Ðồn Hiền Lương và Cửa Tùng (Bắc Việt), Xuân Hòa và Cát Sơn (VNCH). Cả hai phía đều có treo cờ hằng ngày. Và đó là nguyên nhân đã làm hai phía đổ máu nhiều lần vì ‘Lá Cờ‘ được treo ở hai đầu cầu bắt ngang con sông ngăn cách.<br /><br />            Thời gian đầu thi hành hiệp định (1954-1956), còn có sự hiện diện của các toán kiểm soát đình chiến, nên hai phía vẫn tôn trọng cở lá cờ được quy định 3,2x 4,8m. Nhưng từ sau năm 1956<hr>]]></description>
    <pubDate>Sat, 20 Apr 2013 18:15:00 -0500</pubDate>
    <dc:creator>Mường Giang</dc:creator>
  </item>
  <item>
    <title><![CDATA[Chuyến Du Ngoạn 6 Ngày tại Utah và Yellow Stone]]></title>
    <link>http://huongvebinhthuan.org/index.php?categoryid=1&amp;p2_articleid=385</link>
    <guid>http://huongvebinhthuan.org/index.php?categoryid=1&amp;p2_articleid=385</guid>
    <description><![CDATA[Liên quan tới chuyến du ngoạn 6 ngày (Utah và Công viên Quốc Gia Yellow Stone Miền Tây Bắc TB Wyoming Hoa Kỳ) Do Hội Tương Trợ Cựu Chiến Binh Thuận Hải Ngoại tổ chức (dành cho Thân  Hữu và Đồng Hương Bình Thuận)<br /><br /><strong>1-Thành Phần Ban Tổ Chức Cuộc Du Ngoạn</strong><br /><br />-Trưởng Ban: Ô. Phan Bái<br />-Phụ Tá: Ô Hồ Đinh, Ngô Trúc Khánh và Bà Nguyễn Dung<br />-Tiểu Ban An Ninh: Ô Huỳnh Văn Quý, Nguyễn Thị Hạnh, Cao Hoài Sơn và Nguyễn Tấn Hợi<br />-Tiểu Ban Ẩm Thực<br />-Hướng Dẫn Viên: Ô Đặng Toản, Nguyễn Văn Tài<br />Tiểu Ban Thủ Quỹ: Ô Cao Hoài Sơn, Bà Hồ Ngọc Trai, Võ Xuân Lan<br />Tài Xế Xe Đò Hoàng: Ô Vinh<br />Cố Vấn: Ô Phạm Ngọc Cửu<hr>]]></description>
    <pubDate>Mon, 11 Mar 2013 17:03:00 -0500</pubDate>
    <dc:creator>Phan Bái</dc:creator>
  </item>
  <item>
    <title><![CDATA[Trung Cộng Thêm Xấu Mặt Khi Bổn Cũ Soạn Lại Chuyện “Cấm Người..và Chó..!”]]></title>
    <link>http://huongvebinhthuan.org/index.php?categoryid=1&amp;p2_articleid=384</link>
    <guid>http://huongvebinhthuan.org/index.php?categoryid=1&amp;p2_articleid=384</guid>
    <description><![CDATA[Mùa xuân năm Quý Mão (43 sau Tây Lịch), Hai Bà Trưng bị Mã Viện đánh bại, đất Giao Châu lại trở thành một Huyện thuộc nhà Hán như trước. Ðể hạ nhục Người Việt trong cơn quốc phá gia vong, giặc Tàu tịch thu hết các trống đồng, đồ sắt, những biểu tượng của nền văn hóa Âu Lạc, đúc thành cột đồng Mã Viện, làm vật trấn phương nam với lời hăm dọa ’Đồng trụ chiết, Giao Chỉ diệt’.<br /><br />             Năm Giáp Thân 1884, thực dân Pháp sau khi cưỡng chiếm toàn bộ lãnh thổ VN, tạo ra các vua quan bù nhìn nhà Nguyễn từ Đồng Khánh trở về sau (trừ vua Thành Thái và Duy Tân), đồng thời tiêu hủy quốc án của nước Nam, để vừa hạ nhục kẻ bại trận, cũng như ra oai thái thượng hoàng, xoá bỏ hết mối quan hệ Việt-Trung đã tồn tại hàng ngàn năm qua, nơi xứ này.<br /><br />             Những năm cuối cùng của nhà Mãn Thanh kể cả thời kỳ Dân Quốc, đất nước Trung Hoa đắm chìm trong khổ nhục vì sự xâu xé của Liệt Cường Tây Phương, Nga và Nhật Bản. Ðể hạ nhục người dân trong cảnh gia vong quốc phá, thực dân Anh Cát Lợi tại các vùng tô giới,yết bảng “cấm chó và người Tàu không được bước vào các nơi công cộng và công viên của người da trắng“.<br /><br />Cảm khái trước nổi nhục hằng hằng này của người Hán và nước Tàu lúc đó, một học giả Nhật khi đến thăm viếng Thượng Hải đã làm bài tứ tuyệt đọc chảy nước mắt:<hr>]]></description>
    <pubDate>Sun, 03 Mar 2013 16:58:00 -0600</pubDate>
    <dc:creator>Mường Giang</dc:creator>
  </item>
  <item>
    <title><![CDATA[Bài Học Lịch Sử Về Việc Đi Dây Của VC Với Nga-Tàu Qua Cuộc Chiến Biên Giới 1979-1989]]></title>
    <link>http://huongvebinhthuan.org/index.php?categoryid=1&amp;p2_articleid=383</link>
    <guid>http://huongvebinhthuan.org/index.php?categoryid=1&amp;p2_articleid=383</guid>
    <description><![CDATA[Vài giờ sau khi chiếc trực thăng cuối cùng chở toán quân của Thiếu Tá Thủy Quân Lục Chiến Mỹ Jim Kean rời nóc bằng của Tòa Ðại Sứ Hoa Kỳ tại miền Nam VN để bay ra biển Ðông, lên hàng không mẫu hạm về nước trong danh dự, cũng là lúc bộ đội Bắc Việt vào Sài Gòn bỏ ngỏ qua lệnh đầu hàng của Tổng Thống Dương Văn Minh. Cái bi hài của vở kịch “nước mắt trước cơn mưa“ là lúc mà chính phủ hai ngày của VNCH đang hồ hởi hòa hợp hòa giải, chờ chim bồ câu trắng hòa bình hiện ra, thì cũng là giờ G ngày N của Hà Nội đã điểm.<br /><br />             Ðây cũng là thời khắc mà Tướng Nguyễn Hữu Hạnh, Quyền Tổng Tham Mưu Trưởng QLVNCH, nhân danh TT Minh, ra lệnh cho các Ðơn Vị Miền Nam đang phòng thủ quanh Sài Gòn phải cố giữ vững vị trí chiến đấu, chờ sáng để nhận được phép lạ từ trên trời rớt xuống. Lúc đó, đồng hồ chỉ đúng 12 giờ khuya đêm 29 rạng sáng ngày 30-4-1975. Ðây là giờ quy định của Bộ Tư Lệnh Miền do Lê Ðức Thọ, Phạm Hùng, Văn Tiến Dũng, Trần văn Trà chỉ huy.. ban lệnh cho B3 hợp đồng, với tất cả các lộ quân từ năm hướng, đồng loạt tấn công vào nội thành thủ đô. Ðó cũng là thời gian lộ mặt của các đội Biệt Ðộng, Ðặc Công.. từ các nơi nằm vùng, nổi dậy bắt liên lạc với các cánh quân bên ngoài. Ðó là giờ qui định cho tất cả cán bộ đảng, cán bộ chính trị nằm trong hàng ngũ VNCH, lột mặt nạ cầm đầu sư đoàn 304 quàng khăn đỏ, đang có mặt khắp thôn làng hẻm phố, sẵn sàng tiếp thu chiến lợi phẩm và còng bắt tù binh, nếu cần hạ sát tại chổ..<br />        <br />            Cũng từ đó lịch sử dân tộc được lật sang trang, chấm dứt một cuộc chiến dơ bẩn nhất tại VN, do cọng sản dàn dựng từ đầu đến cuối, với mục đích tạo cảnh chiến tranh, để đổi đời, nắm quyền, do một thiểu số cùng đinh cực ác trong xã hội xướng xuất. Cho nên thành phố Sài Gòn, một địa danh được các vị chúa Nguyễn và người dân Ðại Việt tạo dựng bằng mồ hôi máu mắt, từ ba trăm năm trước, cũng bị mất tên và được gán vào danh xưng Hồ Chí Minh (đại phản tặc của dân tộc, mà đời đời kiếp kiếp, miên viễn bị bia miệng nguyền rũa), như những thành phố tại Nga Sô Viết, trong thời kỳ cách mạng tháng mười năm 1917.<hr>]]></description>
    <pubDate>Sun, 24 Feb 2013 16:49:00 -0600</pubDate>
    <dc:creator>Mường Giang</dc:creator>
  </item>
  <item>
    <title><![CDATA[Đại Hội Ân Tình 7 -  23 Tây tháng  6 năm 2013]]></title>
    <link>http://huongvebinhthuan.org/index.php?categoryid=1&amp;p2_articleid=382</link>
    <guid>http://huongvebinhthuan.org/index.php?categoryid=1&amp;p2_articleid=382</guid>
    <description><![CDATA[<img src="http://huongvebinhthuan.org/images/images3/scan0051.jpg" style="display: block; margin-left: auto; margin-right: auto;" height="1012" width="763" /><hr>]]></description>
    <pubDate>Mon, 18 Feb 2013 17:55:00 -0600</pubDate>
    <dc:creator>Hồ Đinh</dc:creator>
  </item>
  <item>
    <title><![CDATA[Nhìn Lại Những Biến Cố Qua Các Năm Tỵ Trên Thế Giới]]></title>
    <link>http://huongvebinhthuan.org/index.php?categoryid=1&amp;p2_articleid=381</link>
    <guid>http://huongvebinhthuan.org/index.php?categoryid=1&amp;p2_articleid=381</guid>
    <description><![CDATA[Chỉ mới nhìn lại hai con giáp gần nhất của năm Tỵ (1989,2001), ta thấy không biết bao nhiêu là biến cố đã xảy ra mãnh liệt và dồn dập đến độ gần như long trời lỡ đất, làm thay đổi cục diện thân phận và vị trí địa dư của nhiều quốc gia trên thế giới.<br /><br />            Năm Kỷ Tỵ (1989),Trung Hoa vẫn nằm dưới sự cai trị của đảng Cộng Sản, người dân cả nước sống còn khốn khổ lầm than gấp ngàn vạn lần thời bạo chúa Tần Thủy Hoàng. Thế giới bên ngoài nhìn vào xã hội bên trong nước Tàu, giữa hàng rào kẻm gai họng súng và khối lượng lao động khổng lồ với giá mạt rệp, nên mắt nhắm tai ngơ mặc cho Trung Cộng cứ đổi mới kinh tế để cùng hưởng lợi, trong lúc vẫn giữ nguyên chế độ chính trị thời Mao Trạch Đông, cho dù không biết bao nhiêu đời tổng thống Mỹ từng đến Bắc Kinh để giao dịch với Tàu đỏ.<br /> <br />            Nhưng người Trung Hoa hơn ai hết đều  hiểu rõ sự thay đổi đời sống vật chất dưới chế độ Cộng Sản, chỉ là bình phong che đậy sự độc tài khủng bố bên trong. Do đó vào tháng 5/1989 đã phát sinh phong trào đòi quyền sống của tuổi trẻ Trung Hoa bừng dậy như sóng triều, khiến cho bạo chúa Đặng Tiểu Bình và Thủ Tướng Lý Bằng phải dùng xe tăng đại pháo đàn áp dã man người biểu tình, gây cảnh máu nhuộm Thiên An Môn, ngàn năm bia miệng.<br /><br />            Thảm cảnh trên đã làm cho cả thế giới bàng hoàng vào những ngày đầu tháng 6 năm Kỷ Tỵ (1989), từ các tin tức nóng bỏng liên quan được báo chí đăng tải, nhất là tại Hoa Kỳ. Sau này nhiều người đã đặt câu hỏi, phải chăng bạo lực dã man vừa xảy ra tại Thiên An Môn đã làm bừng tỉnh giấc ngủ trầm kha của người dân Đông Âu, khi báo chí thế giới phơi bày trước mắt họ những hình ảnh một cách thảm khốc. Ngoài ra cảnh tượng tàn sát ngay chính đồng bào mình của đảng cộng sản Tàu tại Thiên An Môn, vô hình đã biến thành một cơn lốc dữ dội, đẩy bánh xe lịch sử của năm 1989 từ Trung Hoa chuyển nhanh khắp thế giới. Cuối cùng cuộc cách mạng đòi dân chủ, quyền sống đã thành công tại Ba Lan, một nước cộng sản chư hầu của Liên Xô, qua cuộc bầu cử ngày 4/6, mở đường cho sự sụp đổ dây chuyền các quốc gia trong khối Đông Âu và chính tại thành trì Lê-Mác Mạc Tư Khoa sau đó.<hr>]]></description>
    <pubDate>Fri, 01 Feb 2013 15:22:00 -0600</pubDate>
    <dc:creator>Mường Giang</dc:creator>
  </item>
  <item>
    <title><![CDATA[Ngàn Lẻ Một Chuyện Lạ Về Rắn]]></title>
    <link>http://huongvebinhthuan.org/index.php?categoryid=1&amp;p2_articleid=380</link>
    <guid>http://huongvebinhthuan.org/index.php?categoryid=1&amp;p2_articleid=380</guid>
    <description><![CDATA[Theo tác phẩm” Snakes The Evolution Of Mystery In Nature“ của Giáo Sư Harry Greene (Hoa Kỳ) vừa xuất bản, thì họ Rắn là động vật đã xuất hiện trên trái đất đồng thời với loài Khủng Long cách đây khoảng 90 triệu năm. Chúng có một vẻ đẹp đặc biệt và một đời sống rất hấp dẫn so với các loại thú khác trong thiên nhiên. Tuy Rắn không gần gũi và thân cận với con người như Trâu, Bò, Heo, Ngựa, Gà, Vịt, Dê …nhưng vẫn có sự liên hệ mật thiết, dù không được thân thiện.<br /><br />            Ngoài ra Rắn cũng là một trong số những con vật gây chết chóc cho loài người nên tại một số dân tộc đã xếp nó vào hàng linh vật và thờ phụng cúng bái như một vị thần. Do đó trong dân gian đã truyền tụng ngàn lẻ một câu chuyện lạ về Rắn, và dĩ nhiên để tránh hiểm họa, Rắn vẫn bị người sát hại, bắt ăn thịt, dùng làm thuốc, hoặc huấn luyện để biểu diễn trong các đoàn xiệc<br /><br />            <strong>I- Những Đặc Tính Của Rắn:</strong><br /><br />         Rắn là loài bò sát không chân, thân thể được bao bọc bởi một lớp vảy sừng nên không có tuyến da. Lưỡi Rắn rất đặc biệt, dài được phân làm hai thùy mảnh, cấu tạo với chức năng vừa xúc giác lẫn vị giác. Nhiều người khi thấy rắn bò luôn thè lưỡi ra ngoài thì tưởng Rắn phun nọc độc, thật ra Rắn thăm dò lối đi và định vị các con mồi trước mặt. Mắt Rắn trong suốt như mặt kính đồng hồ vì mi dưới gắn liền với mi trên, có một ma lực kinh khiếp với sự thôi miên làm chết cóng con mồi. Vì được cấu tạo đặc biệt, nên loài Rắn thường hoạt động săn mồi về đêm vì ban ngày mắt bị lóa bởi ánh sáng. Rắn sống từ 25 đến 30 năm.<br /><br />            Rắn thích ứng mọi nơi ngoại trừ Nam và Bắc Cực . Đặc biệt tại tiểu bang Hạ Uy Di không bao giờ có Rắn. Hiện nay trên thế giới có khoảng 2700 loài Rắn độc hay không độc . Về hình dạng có thứ rắn roi ở Châu Phi chỉ bằng một cây bút chì, cho tới loài trăn khổng lồ Anacondas Nam Mỹ dài trên 9 mét, có thể nuốt một con người vào bụng dễ dàng.<hr>]]></description>
    <pubDate>Fri, 01 Feb 2013 15:12:00 -0600</pubDate>
    <dc:creator>Hồ Đinh</dc:creator>
  </item>
  <item>
    <title><![CDATA[TƯỞNG NIỆM CÁC CHIẾN SĨ HẢI QUÂN/VNCH ĐÃ HY SINH TẠI HOÀNG SA (19-1-1974)]]></title>
    <link>http://huongvebinhthuan.org/index.php?categoryid=1&amp;p2_articleid=379</link>
    <guid>http://huongvebinhthuan.org/index.php?categoryid=1&amp;p2_articleid=379</guid>
    <description><![CDATA[Ngay từ thời thượng cổ, người Hán đã kính nể dân Việt vì <strong>‘họ tuy ở núi mà rất thạo thủy tánh, láy thuyền làm xe, lấy chèo làm ngựa. Ðến thì như gió thoảng, đi thì khó đuổi theo. Tính tình khinh bạc, hiếu chiến, không bao giờ sợ chết và luôn luôn quật khởi với kẻ thù‘</strong>. Bởi vậy suốt dòng lịch sử, Hải Quân Việt đã ba lần oanh liệt chiến thắng quân Tàu trên Bạch Ðằng Giang và sông Như Nguyệt cũng như nhiều địa danh khác như Sông Lô, Hội An, Rạch Gầm, Vàm Cỏ.. Cho nên trong Trận Hải Chiến Hoàng Sa vào ngày 19-1-1974 với Trung Cộng, dù bị Hoa Kỳ phản bội và bán đứng nhưng  Hải quân VNCH  đã anh dũng chiến đấu với giặc Tàu một cách oanh liệt tới giờ phút cuối cùng được lệnh rời bỏ phòng tuyến mới chịu lui quân.<br /><br />            Tháng 7-1954, ngay khi chữ ký trên văn bản ngưng bắn tại Genève chưa ráo mực, thì Hồ Chí Minh đã nghĩ ngay tới chuyện chiếm miền Nam. Do ý đồ trên, Hồ đã gài lại một số lớn cán binh bộ đội nằm vùng khắp lãnh thổ VNCH, khi có lệnh tập kết. Ðể chuyển quân cũng như tiếp tế, Hồ mở con đường chiến lược Trường Sơn trên bộ, xuyên qua lãnh thổ Lào và Kampuchia . Về mặt biển, Hồ thành lập đường 559B giao cho Ðồng Văn Cống chỉ huy. Để được an toàn, đầu tiên là phải nhổ tuyệt hai tiền đồn của QLVNCH trấn đóng trên quần đảo Hoàng Sa-Trường Sa, đất đai thuộc lãnh thổ từ lâu đời của dân tộc Ðại Việt, đã được tổ tiên bảo toàn từ thời Hậu Lê, các vị Chúa Nguyễn Nam Hà, nhà Tây Sơn và Nhà Nguyễn.. nằm trong Ðông Hải.<br /><br />            Theo bản tin của UPI-AFB ngày 23-9-1958, được báo chí của Trung Cộng lẫn Việt Cộng đăng tải. Những tài liệu này, hiện vẫn được lưu trữ tại các thư viện quốc tế như Luân Ðôn, Paris, Hoa Thịnh Ðo^'n, Bắc Kinh... kể cả Hà Nội. Nhờ đó, ta mới biết được, vào ngày 14-9-1958, Phạm Văn Ðồng lúc đó là thủ tướng,theo lệnh của chủ tịch nước và đảng VC là Hồ Chí Minh, đả cam kết với Chu Ân Lai, thủ tướng Trung Cộng, bằng văn kiện xác quyết như sau<em> ‘Chính phủ VNDCCH, tôn trọng quyết định, lãnh hải 12 hải lý cũng như hai quần đảo Hoàng Sa-Trường Sa, là Tây Sa-Nam Sa, của Trung Cộng’</em>. Ngày 22-9-1958, Ðại sứ VC tại Bắc Kinh là Nguyễn Khang, dâng văn kiện xác nhận điều trên, do Phạm Văn Ðồng ký, lên Thiên Triều.<hr>]]></description>
    <pubDate>Sun, 20 Jan 2013 11:44:00 -0600</pubDate>
    <dc:creator>Mường Giang</dc:creator>
  </item>
  <item>
    <title><![CDATA[ HOÀNG SA, TRƯỜNG SA LÀ CỦA VIỆT NAM! CHO DÙ NAY ĐÃ BỊ TRUNG CỘNG CƯỠNG ĐOẠT BẰNG VŨ LỰC]]></title>
    <link>http://huongvebinhthuan.org/index.php?categoryid=1&amp;p2_articleid=378</link>
    <guid>http://huongvebinhthuan.org/index.php?categoryid=1&amp;p2_articleid=378</guid>
    <description><![CDATA[Theo bản tin của UPI-AFB ngày 23-9-1958, thì vào ngày 14-9-1958, thủ tướng Bắc Việt là Phạm Văn Ðồng đã ký văn kiện có phê chuẩn của chủ tịch nước Hồ Chí Minh xác quyết rằng: <em>‘Chính phủ VNDCCH tôn trọng quyết định, lãnh hải 12 hải lý cũng như hai quần đảo Hoàng Sa-Trường Sa, chính là hai đảo Tây Sa-Nam Sa của Trung Hoa’.</em> Tiếp theo ngày 22-9-1958 đại sứ Việt Cộng tại Bắc Kinh là Nguyễn Khang dâng văn kiện xác nhận điều trên, do Phạm Văn Ðồng ký lên thiên triều.<br /><br />             Tháng 5-1976, trên tờ Sài Gòn Giải Phóng của Ngô Công Ðức, Lý Quý Chung.. vẫn còn đăng lời xác nhận của CSVN rằng <em>‘Hoàng Sa-Trường Sa là của Trung Cộng’</em>. Khôi hài hơn, báo trên còn viết tiếp <em>‘vì ta và Tàu sông liền sông núi dính núi, nên Hoàng Sa-Trường Sa của ai cũng thế thôi, nên nếu VN muốn lấy lại đảo lúc nào, Bắc Kinh cũng sẵn sàng giao trả‘.</em> Nhưng có lẽ bi thảm nhất vào ngày 14-3-1988, Hải Quân VN đã giao tranh đẩm máu với Tàu đỏ tại Trường Sa để bảo vệ số đảo còn lại của ta, từ sau ngày 30-4-1975. Ngay sau đó, trên tờ Nhân Dân số ra ngày 26-4-1988, Hà Nội đã không dám tố cáo sự kiện lịch sử này trước công luận quốc tế, ngược lại vẫn ngoan cố bao che cho tội bán nước của Hồ Chí Minh năm 1958 là đúng. Bởi có vậy, Trung Cộng lúc đó mới viện trợ súng đạn, gạo tiền và cả triệu quân, để CS Bắc Việt có phương tiện và hậu thuẩn đánh chiếm VNCH từ 1955-1975.<br /><br /> Gần một thế kỷ bị Pháp đô hộ (1884-1954), đã độc quyền ký kết nhiều hiệp ước song phương cũng như các công ước quốc tế, về luật biển, hải đảo và biên giới giữa các nước. Năm 1885, Pháp ký với Mãn Thanh hiệp ước Thiên Tân, hủy bỏ sự liên quan giữa Nhà Nguyễn VN và Trung Hoa, hủy bỏ ấn phong vương, phân định lại đường ranh giới bằng cọc cắm và bản đồ. Năm 1887, Pháp và Trung Hoa lại ký Hiệp Ước Brévié, phân ranh vùng Vình Bắc Phần, từ Trà Cổ (Móng Cáy), dọc kinh tuyến Ðông 108. Theo đó, phía tây đảo Bạch Long Vĩ là lãnh hải của VN, phía đông là của Trung Hoa. Về sự tranh chấp hai quần đảo Hoàng SaTrường Sa, cũng được quốc tế giải quyết năm 1982 dựa theo công ước luật biển. Tháng 11-1993, công ước trên được LHQ phê chuẩn và thi hành vào năm 1994, với 170 quốc gia công nhận, trong đó có Trung Cộng và VN.<hr>]]></description>
    <pubDate>Fri, 18 Jan 2013 14:17:00 -0600</pubDate>
    <dc:creator>Mường Giang</dc:creator>
  </item>
  <item>
    <title><![CDATA[Toàn Cảnh Bức Tranh “ĐỜI ĐỜI NHỚ ƠN TÀU ĐỎ“ Của Đảng CSVN]]></title>
    <link>http://huongvebinhthuan.org/index.php?categoryid=1&amp;p2_articleid=377</link>
    <guid>http://huongvebinhthuan.org/index.php?categoryid=1&amp;p2_articleid=377</guid>
    <description><![CDATA[Trong lịch sử thế giới và Việt sử, chưa có một quốc gia nào và thời đại nào của nước ta mà chính quyền như CSVN (trừ Lê Duẩn vì theo lệnh Nga) lại ra lệnh cho quân đội và toàn dân cả nước không được <strong>“chống lại Tàu đỏ là kẻ tử thù“</strong> đã và đang từng giờ, từng ngày dùng đủ mọi cách để cưởng đoạt lãnh thổ và đồng hóa dân tộc ta thành nô lệ.<br /><br />            Một chính khách phương Tây đã nói <strong>"Nếu nước Nga không có kho bom nguyên tử để hù dọa thiên hạ, thì cũng chẳng qua là một Congo tại Âu Châu mà thôi "</strong>.Lời khinh miệt trên đối với Nga không phải vô cớ mà có. Hãy nhìn Nga Sô từ sau năm 1989 thì hiểu rõ, khi nước này đã gặp phải nhiều tai ương thảm khốc, hầu hết gần như bất lực không giải quyết được. Ðầu tiên là vụ chiếc tàu ngầm nguyên tử Komsomolets bị phát hỏa chìm dưới đáy biển Na Uy vào tháng 10/1994 làm thất thoát hàng ngàn tỷ chất phóng xạ Becqueret trong vùng. Nội vụ chưa giải quyết xong thì ngày 12-8-2000, chiếc tàu ngầm nguyên tử được coi là tối tân nhất của Nga tên Kurst trong lúc tập trận, đột nhiên bị chìm trong lòng biển Barent làm chết hoàn toàn 118 thủy thủ đoàn. Sau đó ngày 11-5-2001 bốn vệ tinh quân sự lại bị mất tích vì căn cứ nguyên tử Serpukhov phát hỏa.<br /><br />            Nhưng đau đớn nhất là lúc nước Mỹ công bố khắp thế giới về sự thành công của chương trình "Lá Chắn chống Phi Ðạn" thì cũng là lúc tại phi trường Mạc Tư Khoa, một chiếc máy bay chở hành khách do Nga chế tạo loại IL-76 rớt làm chết hết hành khách lẫn phi hành đoàn. Qua các sự kiện xảy ra trước mắt, nhiều bình luận gia trên thế giới đã không ngần ngại tuyên bố là thời mạt vận của Nga đã tới, cho dù Putin qua thời gian làm tổng thống hoặc mới đây là thủ tướng rồi tổng thống, đã liên kết với Trung Cộng,Bắc Hàn, Ba Tư, Venezuela, Syria.. tìm đủ trăm phuơng ngàn kế du thuyết và lũng đoạn thế giới qua một cuộc chiến tranh năng lượng với Hoa Kỳ, Liên Âu và Nhật, chẳng những tại Trung Á, Caspien, Trung Ðông mà ngay cả Phi Châu, Biển Ðông và Châu Mỹ La Tinh. Ở đâu Nga và Tàu cũng đem sức mạnh quân sự và kho vũ khí nguyên tử ra để khiêu khích và hù dọa nhân loại, làm như đế quốc Liên Xô và Trung Hoa đã sống lại.<hr>]]></description>
    <pubDate>Sun, 06 Jan 2013 17:48:00 -0600</pubDate>
    <dc:creator>Mường Giang</dc:creator>
  </item>
  <item>
    <title><![CDATA[Thực Chất Và Huyền Thoại Về “Bên Thắng Cuộc“ Theo Chuyện Kể Của Huy Đức]]></title>
    <link>http://huongvebinhthuan.org/index.php?categoryid=1&amp;p2_articleid=376</link>
    <guid>http://huongvebinhthuan.org/index.php?categoryid=1&amp;p2_articleid=376</guid>
    <description><![CDATA[Từ sau ngày 1 tháng 5 năm 1975, miền Nam hoàn toàn sụp đổ khi Tổng Thống Dương văn Minh ra lệnh buông súng đầu hàng. Ðây cũng là tai kiếp thế kỷ của Dân Tộc Việt do Cộng Sản Quốc Tế mang tới, cho dù Hồ Chí Minh, Lê Duẩn và hầu hết các lãnh tụ cao cấp của Bắc Việt trong suốt 20 năm lửa máu đoạn trường luôn chối không có liên quan gì tới cuộc chiến. Nhưng lần đầu tiên ăn mừng ‘mùa xuân đại thắng‘ chính tổng bí thư đảng CS lúc đó là Lê Duẩn lại lên đài tuyên bố “không có kẻ thắng, người bại" chứ không phải Chủ Tịch Mặt trận GPMN Nguyễn hữu Thọ, nhân vật mà báo chí trong và ngoài nước luôn nhắc nhở từ tháng 12/1960 cho tới 10 giờ trứa ngày 30-4-1975.<br /><br />             Ðây là sự thật chứ không phải cảnh giả ngộ và đã xảy ra tại Sài Gòn hôm đó, luôn cả Chính Phủ Lâm Thời Miền Nam cũng coi như cùng chết yểu theo chính phủ VNCH, mà mới hôm qua vẫn còn đóng đô trong trại David (Tân Sơn Nhất). Hình ảnh còn thấy đưọc sự sống của mặt trận là mấy lá cờ nửa xanh, nửa đỏ giữa có ngôi sao vàng được treo lủng lẳng theo đoàn tăng, pháo do Liên Xô chế, nhưng trên xe toàn bộ đội Bắc Việt, từ người lái cho tới Bộ Binh tùng thiết. Ðiều này dễ nhận nhờ giọng nói, hình vóc ốm yếu nhỏ bé so với người Nam và nhất là hầu hết đều môi thâm, răng hô, má thỏm, có lẽ vì ai nấy đều hít hút quá nhiều thuốc Lào.<br /><br />             Riêng Mặt Trận Giải Phóng cũng đã về thủ đô nhưng rồi ai tớ, ai thầy, đã quá rõ ràng trên hàng ghế danh dự nơi khán đài do Phạm Hùng, Trần Văn Trà chủ tọa. Màn hài kịch dài mấy chục năm chấm dứt. Người Nam kẻ Bắc từ đó lại ôm nhau chìm trong vũng bùn ô nhục của xã nghĩa thiên đàng. <em>Lừng lẫy nhất trong mặt trận hữu danh vô thực là Nguyễn Thị Bình, một trong những người của bốn phe đã đặt bút ký vào trong mảnh giấy lộn cũng là tờ đoạn mãi VNCH cho Cộng Sản của cặp Nixon-Kissiger, ngày 27-1-1973 tại Ba Lê.</em><hr>]]></description>
    <pubDate>Tue, 01 Jan 2013 16:09:00 -0600</pubDate>
    <dc:creator>Mường Giang</dc:creator>
  </item>
  <item>
    <title><![CDATA[Tưởng Niệm Anh Hùng Phạm Hồng Thái]]></title>
    <link>http://huongvebinhthuan.org/index.php?categoryid=1&amp;p2_articleid=375</link>
    <guid>http://huongvebinhthuan.org/index.php?categoryid=1&amp;p2_articleid=375</guid>
    <description><![CDATA[Những sử gia chân chính xưa nay khi luận anh hùng, thường không chú trong tới sự thành công vật chất mà chỉ quan tâm tới giá trị tinh thần; bởi vậy trong dòng sử Việt từ thuở bình minh dựng nước tới nay, ngoài những vĩ nhân tài đức giúp nước chống ngoại xâm như Ngô Quyền, Lý Thường Kiệt, Trần Nhân Tôn, Hưng Ðạo Ðại Vương, Bình Ðịnh Vương Lê Lợi, Nguyễn Trải, Lê Thánh Tôn, Nguyễn Hoàng, Sãi Vương, Hiền Vương, Nguyễn Hửu Cảnh, Nguyễn Phúc Chu, Quang Trung Ðại Ðế.. còn có không biết bao nhiêu liệt nữ anh hùng đã hy sinh cho Tổ Quốc và Dân Tộc Việt.<br /><br />            Họ là Hai Bà Trưng, Bà Triệu. Nguyễn Biểu, Ðặng Dung, Lê Lai, Trương Công Ðịnh, Ung Chiếm, Bùi Hàng, Thủ Khoa Huân, Hoàng Diệu, Nguyễn Tri Phương, Phạm Hồng Thái, Nguyễn Thái Học, Cô Giang, Cô Bắc, Phan Bội Châu, Cường Ðể, Phạm Văn Phú, Nguyễn Khoa Nam, Lê Văn Hưng, Lê Nguyên Vỹ, Trần Văn Hai, Hồ Ngọc Cẩn, Trần Văn Bá... và còn không biết bao nhiêu chiến sĩ vô danh khác đã hiến đời mình cho đất nước. Tất cả đã không thành công nhưng ‘thành nhân’ danh thơm muôn thuở, hào khí ngất trời, đáng được cho con cháu nghìn thu ngưởng phục.<br /><br />            Tất cả đều hy sinh vì nước và đều chết dưới tay của kẻ thù. Trong số này hào hùng nhất có lẽ là Tráng Sĩ Phạm Hồng Thái, một mình dám ôm bom vào tận bàn tiệc trong khách sạn Victoria, thành phố Sa Ðiện thuộc tô giới Pháp. Ông quyết giết tên đại thực dân Pháp Martial Merlin là toàn quyền Ðông Dương, trên đường từ Nhật Bổn ghé Hồng Kông trước khi về Hà Nội, để trừ hại cho dân trả hận cho nước và những chiến sĩ đã gục ngã trước giặc Tây. Hôm đó là ngày 19-6-1924, tráng sĩ Phạm Hồng Thái đã không giết được kẻ thù của dân tộc dù bom đã nổ ngay trong bàn tiệc. Sau đó ông bị giặc truy giết và đã quyên sinh dưới dòng nước Châu Giang là con sông ngăn cách giữa Hồng Kông và thành phố Quảng Châu (Quảng Ðông) trên đất Trung Hoa, quyết không để xác thân lọt vào tay giặc ..<hr>]]></description>
    <pubDate>Fri, 28 Dec 2012 14:14:00 -0600</pubDate>
    <dc:creator>Mường Giang </dc:creator>
  </item>
  <item>
    <title><![CDATA[Thành Kính Phần Ưu Cùng Tang Quyến Anh Võ Văn Phát]]></title>
    <link>http://huongvebinhthuan.org/index.php?categoryid=1&amp;p2_articleid=374</link>
    <guid>http://huongvebinhthuan.org/index.php?categoryid=1&amp;p2_articleid=374</guid>
    <description><![CDATA[Chúng tôi vừa nhận được tin trễ về sự Ra Đi Của<br /><br />                                                                      Hiền Thê Anh Võ Văn Phát<br /><br />Cựu Học Sinh TH Công Lập Phan Bội Châu Phan Thiết<br />Cựu SVSQ Trương Chiến Tranh Chính Trị Đà Lạt, <br /><br />là<br /><br /><strong>Bà Trần Thị Xuân Phương</strong><br /><br />Sinh năm 1947 tại Phan Thiết (Bình Thuận)<br />Cựu Học Sinh TH Công Lập Phan Bội Châu Phan Thiết<br />Cựu Công Chức Tòa Hành Chánh Tỉnh Bình Thuận<br /><br />Đã qua đời ngày 19-12-2012 tại Nam California<br /><br />Hưởng dương 65 tuổi<hr>]]></description>
    <pubDate>Thu, 20 Dec 2012 19:01:00 -0600</pubDate>
    <dc:creator>Phạm Ngọc Cửu</dc:creator>
  </item>
  <item>
    <title><![CDATA[SILENT NIGHT, HOLY NIGHT... MÙA GIÁNG SINH LẠI VỀ]]></title>
    <link>http://huongvebinhthuan.org/index.php?categoryid=1&amp;p2_articleid=373</link>
    <guid>http://huongvebinhthuan.org/index.php?categoryid=1&amp;p2_articleid=373</guid>
    <description><![CDATA[Dù người xưa hay nay, ai cũng bày ra nhiều tập tục để mừng lễ Giáng Sinh vừa mang tính chất đạo lẫn đời. Tuy nhiên trên hết vẫn là tinh thần bác ái mà Chúa Jesus đã mang đến cho nhân loại hơn 20 thế kỷ qua. Tiệc, quà hay thiệp Giáng Sinh đều mang nội dung chúc lành, giống như chân lý của thiên chúa “phúc cho những ai có tinh thần nghèo khó, vì nước trời là của họ.. “.Tóm lại tinh thần Giáng Sinh là “ tình thương thế nhân chân thật“; thiếu nó, con chiên chỉ thuần túy là người giữ đạo mà thôi.<br /><br />            Trong ý hướng sống đạo đúc trên, năm thánh 2000 vừa qua đã có hơn một tỷ người Thiên Chúa Giáo hướng về Toà Thánh Vatican ở La Mã để sám hối hầu đón nhận hồng ân. Trước đây năm thánh được cử hành 50 năm một lần. Ngày nay thời gian là 25 năm. Ðức Giáo Hoàng Phao Lồ II đã chính thức phát động năm Thánh 2000, mở đầu đệ tam thiên kỷ cho giáo hội Thiên Chúa Giáo La Mã<br /><br />            Nhiều kỷ niệm năm toàn xá 2000 mang tính cách thiêng liêng và đầy ý nghĩa như đúc chuông năm THÁNH do chính đương kim giáo hoàng đã đến chủ tọa lễ đúc chuông năm thánh vào ngày 19-3-1995 tại xưởng đúc Marinelli ở thị trấn Agnone, miền trung nước Ý thực hiện. Chuông đúc bằng đồng, nặng 5 tấn có đường kính 2 m. Ðiêu khắc gia Armando Marinelli là người trang trí. Chuông được treo tại quảng trường Thánh Phêrô và đánh vào đêm 31-12-1999, báo hiệu bắt đầu thiên kỷ thứ ba. Bưu ảnh hành hương thánh địa địa về nguồn cũng được Toà Thánh thực hiện từ những bức danh họa xuất bản tại Ðức từ thế kỷ XIX gồm các địa điểm mà Chúa Jesus sinh ra, lớn lên và hành đạo như Bethlehem (Nơi Chúa ra đời), Nazareth, hồ Tiberrias, thánh địa Jerusalem và núi Tabor. Tất cả các địa danh trên, hiện nay đều nằm trong lãnh thổ Do Thái và Palestine.<hr>]]></description>
    <pubDate>Wed, 19 Dec 2012 17:14:00 -0600</pubDate>
    <dc:creator>Hồ Đinh</dc:creator>
  </item>
  <item>
    <title><![CDATA[Thêm Một Mùa Giáng Sinh Sắp Tới Nơi Quê Người]]></title>
    <link>http://huongvebinhthuan.org/index.php?categoryid=1&amp;p2_articleid=372</link>
    <guid>http://huongvebinhthuan.org/index.php?categoryid=1&amp;p2_articleid=372</guid>
    <description><![CDATA[Thế là Giáng Sinh sắp đến, ngày mai ta lại trở về quê hương mở hội mừng Chúa ra đời. Ôi giấc mơ chiêm bao mộng mị bao mùa, chưa chi đã làm cho cõi hồn người viễn khách bồi hồi trong ngấn lệ khi chợt nghĩ tới những trang lưu bút ngày xanh, thơ ngây ngọt ngào, nay chỉ còn lại trong men nồng đắng lệ.<br /><br />            Tỉnh nhỏ ngày xưa những trận mưa bay cuối thu, làm cho Phan Thiết đêm mù như cõi mộng. Bài thánh ca “<strong>Ðêm Ðông Lạnh Lẽo Chúa Sinh Ra Ðời</strong>“, thường được em hay hát nho nhỏ, khi hai đứa đứng núp đưới mái hiên mưa, lặng đếm những cánh hoa sao quay tít ở trên đầu, để rồi thở dài trước một mùa đông đã đến.<br /><br />            Tất cả bây giờ chỉ còn trong kỷ niệm của những ngày thân ái bên nhau trong giáo đường. Tôi, một kẻ ngoại đạo nhưng yêu em, nên cũng hát thánh ca và thường quỳ giữa hai hàng nến trắng. Buổi đó, cuộc đời thật thơm ngát , theo những cánh hoa huệ trắng nở rộ ngọt ngào, trong lòng mọi người. Nhưng dòng đời ai biết được, là trong tiếng nhạc Organ cao vút, không phải chỉ có lời thánh thiện lướt bay như sóng cuộn, mà còn có tiếng pha lê rơi vỡ nát của một cuộc tình. Rồi những mùa Giáng Sinh bất chợt, kẻ viễn khách lại tìm tới các giáo đường xa lạ, lắng nghe tiếng chuông đổ xào xạc trên lầu cao, để tưởng như mình đang hứng những giọt nước mắt ngày xưa, của tôi của em, như hai hàng bạch lạp chảy trong đêm thánh vô cùng.<hr>]]></description>
    <pubDate>Tue, 18 Dec 2012 23:41:00 -0600</pubDate>
    <dc:creator>Mường Giang</dc:creator>
  </item>
  <item>
    <title><![CDATA[Buồn Tàn Thu]]></title>
    <link>http://huongvebinhthuan.org/index.php?categoryid=1&amp;p2_articleid=370</link>
    <guid>http://huongvebinhthuan.org/index.php?categoryid=1&amp;p2_articleid=370</guid>
    <description><![CDATA[<strong>buồn tàn thu</strong><br /><br />mường giang<br /><br /><em>gởi bạn bè, riêng uyên nguyên, tâm vô lệ, thiếu khanh, miên thụy, trầm kha, ngò gai, tiếp sĩ trường, dung, khánh, sơn..</em><br /><br /> <br /><br /><strong>1 - LỜI THỀ SÔNG NÚI NAY CÒN ÐÓ</strong><br /><br />Lời thề sông núi nay còn đó<br />dù áo chinh nhân đã bạc màu<br />mấy độ thu sầu, thu trở lại<br />mà người chinh phụ, lạc về đâu ?<br /><br />Bên đường quán vắng, đèn soi bóng<br />khách vẫn bâng khuâng, đợi bước về<br />trăng héo bên rèm, sương xuống lạnh<br />làm hồn buốt cóng suốt cơn mê<hr>]]></description>
    <pubDate>Sun, 25 Nov 2012 17:31:00 -0600</pubDate>
    <dc:creator>Mường Giang</dc:creator>
  </item>
</channel>
</rss>